Mấy canh giờ đã trôi qua, chắc hẳn người ấy đã rời đi rồi.
Y bước lên thềm, dừng trước cửa gõ nhẹ vài tiếng.
Đợi một lúc lâu, bên trong vẫn im lặng không một tiếng động, y mới đẩy cửa bước vào.
Lửa trong lò trong phòng đã tắt, than củi cháy đến tàn, chỉ còn hơi ấm thoang thoảng.
Thẩm Thính Tứ đảo mắt nhìn quanh, không thấy bóng người.
Quả nhiên nàng đã đi rồi.
Còn tưởng rằng nàng sẽ mượn cơ hội ở lại chỗ này, thật không nghĩ tới lại ngoan ngoãn nghe lời đến thế.
Y bước vào trong, mi tâm theo bản năng khẽ nhíu, bởi ngửi thấy trong căn phòng kín mít vẫn còn vương chút hương mộc lan ngọt ngào từ trên người nữ tử.
Y tiến lên mở hết các cửa sổ xung quanh, hơi ấm cùng mùi hương mộc lan nhạt nhòa bị gió lạnh thổi tan.
Bước vào phòng trong, y thay tăng bào trên người, lúc đi ra thuận tay ném đệm bồ đonà và hộp thuốc đã dùng vào trong bếp lò, châm lửa đốt.
Dưới ánh lửa, gương mặt điềm đạm của thanh niên bị chia cắt bởi những mảng sáng tối mơ hồ.
Tạ Quan Liên thật ra mới rời đi không lâu.
Vốn nàng định mượn cớ vết thương trên người để lưu lại đó, đợi Ngộ Nhân trở về sẽ nhờ y đưa xuống núi, nhưng đến phút cuối lại đổi ý nên đành chống gậy tự mình lê bước xuống núi.
Đến chân núi, trong chùa hầu như không còn mấy khách hành hương qua lại.
Nàng đội chiếc nón che kín nửa người, hai tay chống gậy bước đi chật vật nhưng vẫn thu hút ánh nhìn của vài người.
Tạ Quan Liên mặc kệ bọn họ nhìn, lạnh lùng cúi đầu hướng về Minh Đức viện, chỉ tập trung vào bước chân, không để ý đến nam tử đang đi tới.
Nàng đâm sầm vào người ta, ngã phịch xuống đất hít một hơi đau đớn.
“Cô nương, cô không sao chứ?”
Trên đỉnh đầu truyền đến giọng điệu lạnh nhạt của nam tử, Tạ Quan Liên ngẩng đầu nhìn qua lớp màn sa, thấy một nam tử cao lớn đứng trước mặt, ngũ quan tuấn mỹ, mày kiếm mắt sao, khí chất cao quý tự nhiên.
Thác Bạt Trình đứng nhìn xuống nữ tử ngồi dưới đất, không có ý định đưa tay đỡ dậy, ngược lại còn nhíu mày khó chịu.
Hắn thân ở địa vị cao, gặp phải không ít nữ lang muốn leo lên quyền quý nên chủ động lao tới, giả bộ té ngã tranh thủ lòng thương hại.
Loại người này cũng là thứ hắn khinh bỉ nhất.
Thác Bạt Trình từ nhỏ đã thích nuôi chim hót hay, đối với âm thanh rất say mê, bỗng nghe thấy giọng nàng, mi tâm giương lên, cẩn thận quan sát nữ tử trước mắt.
Trời đã xế chiều, lại thêm nàng đội mũ che mặt, chỉ lộ ra đôi ngón tay thon thả nhỏ nhắn bị đông lạnh đến ửng đỏ, thấy không rõ khuôn mặt.
Nhưng có đôi tay này cùng giọng nói vừa rồi, cũng có thể đoán nữ tử trước mặt tướng mạo không tệ.
Tạ Quan Liên cảm nhận được ánh mắt hắn, khẽ thu cổ tay vào trong màn lụa, cúi đầu lịch sự rồi chống gậy rời đi.
Thấy nàng lạnh nhạt, Thác Bạt Trình liếc mắt, trong lòng cũng không để ý, định bước tiếp thì chân giẫm phải vật cứng.
Hắn nhấc giày lên cúi xuống nhìn.
Là một khối ngọc nữ tử đeo ở bên hông.
Hắn nghĩ đến nữ tử vừa rời đi kia, khom lưng nhặt lên, ngón tay xoa nhẹ viên ngọc, khẽ “chậc” một tiếng: “Tưởng thật là hiểu lầm, hóa ra lại là trò mèo này.”
Tạ Quan Liên bên kia trở về thay quần áo mới phát hiện ngọc trên lưng không thấy.
Nàng nhớ rõ lúc ở nhà trúc vẫn còn thấy, sao lại mất?
Hay là lúc không để ý đã rơi mất?
Nàng đăm chiêu tựa cửa sổ, Tiểu Vụ đứng sau đang lau tóc ướt cho nàng.
“Nương tử, sao hôm nay lại về trong tình cảnh chật vật thế? Vừa rồi còn thấy đầu gối bầm tím một mảng lớn.”
Tạ Quan Liên hồi thần, mắt khẽ đảo nhìn Tiểu Vụ, dịu dàng an ủi: “Không sao, chỉ là lúc ở ngoài không cẩn thận bị ngã thôi.”
Tiểu Vụ thấy thế biết hỏi cũng vô ích, liền không hỏi nữa, buông mái tóc đen mượt mà xuống, quay người kéo màn giường.
Tạ Quan Liên chống cằm, mắt hơi nheo lại cười: “Tiểu Vụ hiền lành khéo léo thế, đáng tiếc ta là nữ tử, nếu là lang quân chắc chắn sẽ cưới ngươi.”
Tiểu Vụ nào chịu nổi kiểu trêu chọc như thế của nàng, lập tức đỏ mặt: “Nương tử lại lấy nô tỳ ra làm trò cười.”
Tạ Quan Liên mỉm cười không nói, thân hình mềm mại nhẹ nhàng đứng dậy, ngồi lên giường cởi áo ngoài, vô tình hé mở cổ áo, dưới ánh nến phong cơ ngọc cốt, dáng vẻ yếu đuối tự nhiên toát lên vẻ yêu kiều động lòng người.
Tiểu Vụ liếc nhìn một cái trong lòng rung động, không dám tiếp tục nhìn nữa: “Nương tử nghỉ ngơi sớm.”
“Ừ.”
Sau khi Tiểu Vụ ra ngoài, Tạ Quan Liên treo áo lên giá bên cạnh, nằm lên giường an giấc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)