Thẩm Thính Tứ mỉm cười nhạt: “Vừa rồi ta đang giảng Phật pháp ở tiểu tháp với người khác.”
“Thì ra là vậy.” Nàng tỏ vẻ như vừa ngộ ra, rồi thẹn thùng cúi đầu, khẽ nói: “Ta còn tưởng pháp sư hôm nay cũng ở trên núi.”
Y không đáp, thấy nàng đứng còn khó khăn, liền đưa lại cây gậy.
Tạ Quan Liên tiếp nhận, cảm kích liếc nhìn y một cái, khóe mắt đỏ ửng phủ một lớp sương ẩm, nụ cười mỉm chi mờ ảo mơ hồ, tựa như ẩn sau vầng trăng khuyết, khiến người ta bất giác muốn nhìn lâu hơn nữa.
“Còn đi được không?” Thẩm Thính Tứ khẽ hạ mi, giọng điệu bình thản như mọi khi, chỉ là trong âm sắc lẫn chút dịu dàng nhè nhẹ.
Tạ Quan Liên khẽ cắn môi dưới, lắc đầu.
Thật ra cũng không phải không đi được, nàng chỉ cố ý giả vờ nặng hơn.
Thẩm Thính Tứ thấy nàng lắc đầu đáng thương, tóc ướt dính vào mi mắt, thoạt nhìn tội nghiệp, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện làn sương trong mắt nàng là giả vờ.
Y không vạch trần, chỉ nói: “Nếu thiện tín không ngại, phía trước không xa có túp lều trúc, trong đó có thuốc mỡ, có thể bôi xong rồi hãy xuống núi.”
Câu này đúng ý nàng, trong lòng hơi vui nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra do dự: “Như vậy có tiện không?”
Dù sao thân phận hiện tại của nàng là quả phụ, ở riêng với nam tử dễ bị người đời chỉ trích.
Thẩm Thính Tứ bình thản nhìn nàng, đôi môi mỏng hé mở muốn nói chuyện.
Tạ Quan Liên sợ y khuyên nàng xuống núi bèn vội vàng ngắt lời: “Nhưng ta thật sự không đi nổi, vậy mượn tạm chỗ của pháp sư, bôi thuốc xong sẽ xuống núi ngay.”
Thanh niên mím môi, im lặng nghe nàng nói xong, không nói gì thêm, gật đầu: “Thiện tín đi theo ta.”
“Đa tạ pháp sư!” Mặt Tạ Quan Liên thư giãn, vội vàng dùng gậy gỗ đi theo phía sau y.
Hai người một trước một sau đi về phía rừng trúc.
Trong rừng phủ làn sương mỏng, hai bóng người tựa như quỷ mị đi trong rừng, chậm rãi xuống cầu trúc mộc, đi vào trong nhà.
Trong phòng không có người ở nên trống vắng lạnh lẽo.
Thấy váy áo nàng đều ướt sũng, ngồi trên đệm bồ đoàn ôm hai tay run lẩy bẩy.
Thẩm Thính Tứ chuyển lò đồng từ phòng trong ra, bỏ vào mấy khúc củi khô nhóm lửa.
Tạ Quan Liên cảm thấy ấm áp hơn, yếu ớt nâng hai tay đông cứng, nhỏ giọng nói cám ơn.
Y đặt hòm thuốc trước mặt nàng, nói: “Thí chủ có thể xử lý vết thương trước, ta đi chặt trúc.”
Ý trong lời chính là, sau khi quần áo ướt hong khô xong thì tự rời đi, không cần đợi hay tìm y nữa, y rất bận.
Tạ Quan Liên khẽ rũ hàng mi dài, ngoan ngoãn gật đầu: “Liên nương đa tạ pháp sư.”
Thẩm Thính Tứ thấy nàng đồng ý, lông mày giãn ra, quay người cầm lấy con dao phát bên cạnh bước ra ngoài, còn ân cần khép cửa lại.
Lò sưởi trong phòng phát ra tiếng lạch cạch, Tạ Quan Liên ngồi trên đệm bồ đoàn rủ mắt cởi áo ngoài, chống gậy gỗ miễn cưỡng tập tễnh đi qua, treo chiếc áo choàng ướt lên giá gỗ.
Nàng lại ngồi xuống đệm, duỗi chân, cuốn váy và ống quần lên.
Da thịt nơi bắp chân thon dài trắng nõn, chỉ có đầu gối bị bầm tím.
Trong hộp gỗ có nhiều chai lọ lỉnh kỉnh, trên thân lọ còn ghi tên và công dụng.
Nàng lấy thuốc trị thương tích đổ lên đầu gối, lòng bàn tay áp nhẹ lên xoa đều, nhớ lại cảnh tượng vừa thấy.
Thanh niên mặt mày từ bi lại tay cầm dao phát, nhìn thế nào cũng cảm thấy có vài phần quái dị không thích hợp.
Sau khi bôi thuốc xong, nàng đảo mắt nhìn quanh, thấy mấy bức tranh trên tường liền chống gậy bước đến, ngón tay thanh tú lướt nhẹ.
Là tranh mới.
Nàng ngạc nhiên khi thấy giấy vẫn còn mới, lần trước không để ý kỹ, giờ xem kỹ mới phát hiện ngay cả mực cũng là mực mới năm nay, đưa gần lại còn ngửi thấy mùi thơm nhẹ của mực tùng.
Bản chính của bức tranh này nàng từng thấy trong thư phòng của phụ thân, lúc đó còn nhỏ rất tò mò, muốn lấy xuống xem kỹ nhưng chưa kịp chạm vào đã bị phụ thân phát hiện, bị phạt mấy roi nên giờ nhớ rất rõ.
Bức tranh này gần như không khác gì bản chính, nếu làm cũ thêm chút nữa, e rằng có thể đạt đến mức giả như thật.
Bởi vì thủ pháp của đại sư vẽ bức này tinh xảo ảo diệu, người có thể bắt chước đã ít lại càng ít, ngay cả bản giả cũng bán được giá cao, vậy mà ở đây lại treo nhiều bức như vậy.
Tạ Quan Liên lần lượt xem qua, tất cả đều do một người vẽ.
Bất quá sau khi nàng cảm thấy kinh ngạc liền mất đi hứng thú, xoay người dựa vào bàn thấp, chờ quần áo trên người hong khô.
Trời đã xế chiều, thoáng chút hơi lạnh của đêm đông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


