"Kiểm tra? Cái quái gì vậy?"
- Đừng nói với tôi ngài muốn kiểm tra xem Gaara có thể kiềm chế không giết người hay không, cho dù kẻ đó đã muốn giết cậu ấy nhé?_ Tsukiko giận dữ...
- Đúng vậy. Nếu như nó có thể khống chế tốt Nhất Vĩ thì ta sẽ không phái người đến giết nó nữa.
Rasa chưa nói xong Tsukiko đã quay lưng bước ra khỏi phòng...
Thậm chí cô còn đá cánh cửa khiến nó đóng sầm lại...
Shuichi vội chào Kazekage rồi chạy theo cô nhóc kia.
...........
Mưa ở Làng Cát là một chuyện rất hiếm, nhất là cơn mưa vẫn kéo dài bất thường như cơn mưa này. Vậy nên mọi người đều rất vui vẻ...
Ngoại trừ một vài người...
Khi Shuichi tìm thấy người cần tìm thì Tsukiko đang ngồi trên chiếc xích đu ở góc công viên cũ, người run rẩy. Anh nghĩ cô lạnh, bèn tiến đến gần:
- Tsukiko, về thôi. Không em sẽ bị cảm đấy.
- Kazekage..._ Bàn tay đang nắm dây treo xích đu của Tsukiko sết chặt...
- Sao vậy?_ Shuichi khó hiểu hỏi lại.
- ...Thật quá đáng... Em ghét ông ta..._ Từng giọt nước rơi xuống từ gương mặt cúi gằm của cô nhóc ấy!
Anh có thể dễ dàng nhận ra đó không phải nước mưa...
Bởi vì cô đang nức nở...
- Tại sao cứ phải phong ấn con quái vật đó vào Gaara chứ?... Rồi giờ lại phái các ninja đến giết cậu ấy... Không công bằng chút nào... Nếu ngay từ đầu đã không muốn Nhất Vĩ sống thì còn phong ấn nó vào cậu ấy làm cái gì chứ?... Có thể trên phương diện Kazekage, ngài ấy là một vị Kazekage tài ba và suy nghĩ cho làng. Nhưng trong gia đình thì ngài ấy chỉ là một người cha tồi... Em ghét ông ta..._ Cô thút thít...
- Tsukiko, hôm nay anh phải cảm ơn em rồi._ Shuichi đột ngột đổi giọng, khẽ xoa đầu cô.
- Tại sao?_ Tsukiko ngẩng đầu, giọng vụn vỡ.
- Nếu không có em, có lẽ giờ anh đã không còn tồn tại trên đời này nữa rồi.
- Đừng tưởng bở! Vì anh đang dạy thuật trị thương cho em thôi. Anh mà chết thì em biết nhờ ai dạy._ Cô gái nhỏ quay đầu, lúng búng...
Shuichi đã quá quen với cách nói này. Anh chỉ cười xòa và khẽ vuốt tóc cô...
............
Vừa bước vào nhà, Tsukiko đã cảm thấy có gì đó là lạ...
Temari và Kankuro đang ngồi trên ghế, vẻ mặt căng thẳng...
Không khí trong nhà như chùng xuống...
- Chị Temari, anh Kankuro. Có chuyện gì vậy ạ?
Temari nhìn thấy cô nhóc thì mừng như bắt được vàng. Nhưng thấy cô ướt sũng thì dừng lại, lo lắng:
- Sao em ướt thế? Đi tắm đi đã rồi ra bọn chị nói cho nghe. Nhanh nhanh đi nhé!
Sau khi tắm xong, Tsukiko vùa lau tóc vừa ngồi cạnh Temari:
- Phải rồi, sao nãy giờ em không thấy Ga...
Chưa nói xong cô đã bị Kanuro lao tới bịt miệng...
Ách! Nếu thấy người nhắc tên mình khéo cậu ta sẽ nổi sùng xử luôn người ấy mất!
Tsukiko khẽ gật. Kankuro lúc này mới buông tay ra và hỏi lại:
- Nhóc có biết chuyện gì đã xảy ra với nó không?
- Có chuyện gì xảy ra với cậu ấy ạ?_ Cô hơi hoảng, vội hỏi.
- Bọn chị cũng không biết. Khi nó bước vào nhà cũng ướt sũng như em vậy. Chị hỏi thì nó trừng mắt nhìn chị làm chị cứ tưởng nó sẽ giết chị luôn chứ. Nhưng nó chẳng nói gì mà đi thẳng lên phòng luôn._ Temari kể lại, kèm theo một cái thở dài.
- Vậy ạ?_ Tsukiko trầm ngâm.
"Chẳng lẽ là vì chuyện của Shuichi? Làm gì có! Cậu ấy đã giết bao nhiêu người rồi mà."
Tsukiko hoàn toàn không biết, lý do thực sự của những hành động kì lạ ấy lại chính là cô...
...............
Tối, sau khi đã dọn dẹp bát đũa, Tsukiko khẽ khàng mang theo bữa tối bước vào trong phòng Gaara. Tuy nhiên, cô đã suýt la lên khi nhìn thấy cậu ấy...
Gaara đang nằm trên giường, người nóng hầm hập, mặt đỏ bừng, còn nói mớ nữa chứ...
Lạy trời, cậu ta sốt rồi!
Có lẽ cậu ấy bị dính mưa, xong lại không tắm gội cẩn thận thành ra bây giờ ốm luôn!
Chắc chắn là cảm lạnh, sốt cao...
Ai bảo dầm mưa trong sa mạc, đúng là ngốc!
Tsukiko định gọi chị Temari nhưng rồi lại thôi...
Gaara đang bị sốt, chẳng còn chút sức chống cự nữa...
Chỉ cần một đứa trẻ như cô chắc chắn cũng đủ sức giết cậu ấy. Nếu người khác biết thì cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm.
Nghĩ vậy, Tsukiko quyết định tự cô sẽ chăm sóc Gaara...
Múc nước, giặt khăn, vắt sơ, nhẹ nhàng đặt lên trán cậu...
Cô đứng dậy định đi xuống bếp...
- Yashamaru...
Trong lúc mê man, chợt Gaara nói ra một cái tên khiến Tsukiko dừng khựng...
"Yashamaru? Ai vậy nhỉ?". Cô nhóc có chút băn khoăn khi đang nấu cháo cho cậu bé ấy rồi lại tự hỏi người nào quan trọng với cậu đến mức này...
Và Tsukiko thừa nhận, cô có chút ghen tị với người ấy...
Cùng với đó là cảm giác hơi bực mình...
Người đó quan trọng với Gaara đến vậy mà tại sao lại không chịu đến gặp cậu ấy chứ?
Suy nghĩ ấy cứ quẩn quanh Tsukiko cho tới tận khi cô đã nấu cháo xong...
Đậy vung để giữ nóng, cô gái nhỏ lục trong ba lô và thuốc cảm rồi bước vào phòng cậu...
Túc trực bên cạnh Gaara, đắp khăn, lau mồ hôi...
Tsukiko xác định là đêm nay cô sẽ thức trắng đêm rồi...
Tuy nhiên, nhìn gương mặt đỏ hồng của ai đó, cả cái miệng khẽ mở ra vì khó thở...
Cô gái nhỏ lại cảm thấy có chút thú vị...
"Dễ thương quá!". Không kìm được, cô đưa tay khẽ đưa tay khẽ chạm vào má cậu...
"Mềm mềm!"
Khẽ cười...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)