Vừa mới tới gần xe ngựa, một làn hương nhàn nhạt đã phảng phất trong không khí, mùi trầm hương lạnh, thanh thoát mà thâm trầm, như ẩn như hiện, lại mang theo khí thế khiến người ta không dám khinh nhờn.
Hương thơm tưởng nhẹ, mà lại đủ khiến lòng người chao đảo.
Ngọc Sanh khẽ cúi đầu, bước chân hơi khựng lại, lùi nửa bước, giọng nhỏ nhẹ: “Đa tạ ân tình của quý nhân.”
Trong xe ngựa, Trần Trác nâng chén trà trong tay, nét mặt lãnh đạm. Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, ôn hòa mà không thể cự tuyệt: “Lên xe.”
Theo lời nói ấy, tim Ngọc Sanh khẽ thắt lại.
Trên đầu, tiếng mưa rơi lộp bộp trên dù giấy, xen lẫn gió lạnh, vang lên như từng nhịp dồn dập trong lòng nàng.
Nàng hiểu rất rõ, lời mời này có ý nghĩa gì.
Giữa nàng và Trần Trác chỉ gặp nhau vỏn vẹn hai lần, nhưng trong cả hai lần ấy, hắn đều để lộ sự quan tâm khác thường. Không phải tình ý, mà là hứng thú.
Mà lấy dung nhan để trói buộc một người đàn ông, đó vốn là sợi dây mỏng manh, chỉ có thể giữ người ta nhất thời, chứ không thể giữ được cả đời.
Huống chi, người nam nhân này, há là kẻ dễ bị khuất phục? Với thân phận của nàng, chỉ bằng một gương mặt, nàng có thể giữ được hắn bao lâu?
“Sắc trời đã không còn sớm.”
Ngọc Sanh cắn khẽ môi dưới, hàm răng cọ nhẹ khiến đôi môi đào khẽ ửng đỏ. Giọng nàng mềm mại mà kiên định: “Trong phủ quản giáo nghiêm khắc, tiểu nữ xin cáo lui.”
Nói rồi, nàng khẽ cúi người hành lễ, rồi xoay người rời đi. Chiếc áo choàng màu hồng ruốc thêu hoa hải đường khẽ lay động theo bước chân nàng, hương thơm phảng phất giữa cơn mưa lạnh.
“Cô nương...” Vương Toàn ngơ ngác, tay vẫn cầm dù, nhìn nàng rồi lại nhìn vào trong xe ngựa. Ông do dự chốc lát, cuối cùng nghiến răng, định chạy theo để che mưa cho nàng.
Nhưng chưa kịp đi được hai bước, giọng nói trầm lạnh trong xe ngựa đã vang lên.
Trần Trác buông chén trà, tay khẽ hạ màn xe. Giọng hắn trầm thấp như vang ra từ trong hầm băng, lạnh lẽo mà nặng nề: “Trở về.”
Nhiều lần bị từ chối, hắn đã sớm nhìn rõ. Hắn thích gương mặt ấy, nhưng không đến mức phải hạ mình.
Hơn nữa...
Khóe môi Trần Trác khẽ cong lên, mang theo nụ cười lạnh nhạt. Nàng xem hắn như rắn rết, lại không biết chính hắn mới là người đang thử xem nàng có thể kiêu ngạo đến bao lâu.
Vương Toàn nghe vậy, chỉ biết rụt người, buông dù, quay lại đánh xe. Roi ngựa quất lên, vó ngựa tung bọt nước, chiếc xe ngựa gỗ đàn hương lướt qua bên người Ngọc Sanh, chỉ trong chớp mắt đã khuất bóng.
Ngọc Sanh đứng yên trong mưa, khẽ rũ mi, thở ra một hơi dài, tựa như trút được gánh nặng trong lòng.
“Cô nương, người ướt hết rồi!” Tam Thất vội vàng đưa khăn lau cho nàng khi nàng lên xe ngựa. Khuôn mặt nhỏ của Ngọc Sanh bị mưa làm tái nhợt, trông mong manh như sương.
“Không sao.” Nàng nhẹ giọng đáp, vừa dứt lời liền khẽ hắt hơi một cái.
“Cô nương, đêm đó người bị gió lạnh thổi, nay lại dầm mưa thế này...” Tam Thất lo lắng rót chén trà nóng: “Nếu cứ tiếp tục như vậy, thân thể làm sao chịu nổi?”
Ngọc Sanh cúi đầu, cầm chén trà, khẽ nhấp một ngụm, không nói gì.
Tam Thất nhìn nàng, suy nghĩ một lát rồi nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, vị công tử vừa rồi, có phải là có ý với người không?”
Cô nương sinh ra đã xinh đẹp, người thích nàng đếm không xuể. Vậy mà nàng chỉ đối với Hạ thiếu gia mới có sắc mặt tốt. Tam Thất thở dài: “Người xem, Hạ thiếu gia cũng chẳng ra gì, trong nhà còn có một người cha khó đối phó như thế, cuối cùng cũng chỉ uổng công mà thôi.”
“Hạ thiếu gia không đáng tin, chi bằng chọn vị công tử vừa rồi thì hơn.” Nàng nhỏ giọng nói thêm: “Huống chi, nô tỳ vừa mới lén nhìn một cái, vị công tử trong xe ngựa kia tuy chỉ lộ nửa khuôn mặt, nhưng phong tư tuấn lãng, khí chất tao nhã, lập tức đã khiến Hạ thiếu gia kia kém xa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
