Về đến cửa, Tống Thời Cẩn quay lại nhà mình thay giày trước rồi mới sang gõ cửa nhà Chu Uẩn.
Cún cưng Molly thì đã tự nhiên như ở nhà, lăn lộn thỏa thích trên tấm thảm phòng khách.
Lúc anh bước vào, Chu Uẩn đang cầm thước dây trên tay. Vừa mở cửa xong, cô liền hào hứng nằm bò ra cạnh Molly, đo đạc kích thước để chuẩn bị may váy cho nó.
Với thân phận bạn trai, cuối cùng Tống Thời Cẩn cũng có thể quang minh chính đại quan sát nơi ở của cô, tìm hiểu một chút về không gian riêng tư của bạn gái.
Cùng một kiểu thiết kế căn hộ, nhưng nhịp sống và bầu không khí của hai bên lại khác biệt một trời một vực.
Rõ ràng dọn đến chưa được bao lâu, vậy mà Chu Uẩn đã tự tay trang hoàng nơi này thành một tổ ấm nhỏ bé, ấm áp mang đậm dấu ấn cá nhân.
Ngoài ban công, đủ loại hoa cỏ đang rực rỡ đua nở. Trên ghế sofa phòng khách bày những con gấu bông ngộ nghĩnh, đáng yêu, thậm chí phần tóc giả sặc sỡ, bờm xờm của chúng còn được cô tết thành mấy bím tóc đuôi sam nhỏ xinh.
Dụng cụ trong bếp được xếp gọn gàng, ngăn nắp. Cửa tủ lạnh đính chằng chịt đủ loại nam châm trang trí, thậm chí còn treo lủng lẳng một chú gấu bông nhỏ nhắn.
Lối cửa vòm dẫn vào phòng tắm được treo một tấm rèm làm từ những hạt cườm lấp lánh, mỗi khi có người bước qua vén lên sẽ phát ra tiếng lách cách vui tai.
Trái ngược hoàn toàn, căn nhà của Tống Thời Cẩn cách đó một cánh cửa lại lạnh lẽo, vắng lặng như thể chẳng có ai ở.
Chỉ rập khuôn theo tông màu đen - trắng - xám, cứng nhắc và tẻ nhạt. Ngoài sự tối giản, sạch sẽ và dễ dọn dẹp ra thì chẳng bói đâu ra ưu điểm nào khác.
Đo đạc xong xuôi, Chu Uẩn lồm cồm bò dậy thì bắt gặp ánh mắt Tống Thời Cẩn đang chăm chú nhìn mình.
Cô mỉm cười: "Anh có muốn uống chút gì không?"
"Được, cảm ơn em."
Tống Thời Cẩn vốn là người có đồng hồ sinh học cực kỳ chuẩn mực. Thường ngày, ngoài việc chấm bài, sửa giáo án, đọc sách, thì thi thoảng anh chỉ xem phim hoặc tập gym, tuyệt nhiên chẳng còn sở thích nào khác.
Cơ bản là cứ trước mười một giờ đêm, anh sẽ lên giường đi ngủ. Bây giờ đã là hơn mười giờ rồi. Nhưng anh dường như vẫn chưa có ý định ra về.
Về phần Chu Uẩn, cô nàng vốn là "cú đêm" chính hiệu nên hiển nhiên không hề cảm thấy giờ này đã là muộn. Dù sao thì hai người cũng ở ngay nhà đối diện, mở cửa bước một bước là tới nơi, chẳng mất bao nhiêu thời gian.
Vậy nên, cô tung tăng chạy vào bếp pha hai ly nước đá mát lạnh mang ra.
Ý thức được mối quan hệ mới thiết lập của hai người, nhằm mục đích thúc đẩy quá trình tìm hiểu lẫn nhau, Chu Uẩn bắt đầu luyên thuyên giới thiệu một chút về sở thích cá nhân.
Cô chỉ vào cuốn truyện tranh đang đọc dở trên ghế sofa, món đồ thủ công làm mây tre đan sắp hoàn thiện đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, rồi cả vài bức tranh tự vẽ dựng trong góc phòng khách.
Dù chỉ sống một mình nhưng Chu Uẩn rất biết cách tự tìm niềm vui cho bản thân, hiếm khi nào cô cảm thấy cô đơn hay nhàm chán.
Kể lể xong xuôi, cô ngước đôi mắt sáng lấp lánh đầy mong chờ nhìn Tống Thời Cẩn: "Còn anh thì sao, anh có sở thích gì không?"
Sự thật là... hoàn toàn không có.
Tống Thời Cẩn khẽ mím môi, đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Chắc hẳn cô sẽ thấy anh vô cùng tẻ nhạt.
Lục lọi hồi lâu trong mớ cuộc sống khô khan, đơn điệu của chính mình, cuối cùng anh đành miễn cưỡng nặn ra một đáp án: "Xem phim... có tính không?"
Đúng lúc ấy, cái thân hình to xác của Molly chen ngang vào giữa hai người. Chu Uẩn tiện tay vuốt ve bộ lông của nó một cái, rồi liếc nhìn chiếc máy chiếu mini mình mới mua vài hôm trước: "Anh muốn xem phim không? Em vừa mới tậu cái máy chiếu này, còn chưa bóc tem nữa."
"Được thôi."
Chu Uẩn chạy ra kéo kín rèm cửa ban công lại, cả căn nhà rộng lớn giờ chỉ còn chừa lại một ngọn đèn vàng mờ ảo ở khu vực bàn ăn. Không gian thế này quả thực là bầu không khí tuyệt hảo để thưởng thức điện ảnh.
Sợ bé Molly quấn người nằm dưới sàn bị lạnh, Chu Uẩn còn chu đáo lôi một tấm thảm lông ra trải xuống đất. Molly thông minh thừa biết đó là "địa bàn" dành cho mình, lập tức thè lưỡi ngoan ngoãn nằm rạp xuống.
Bộ phim được chọn là một tác phẩm hài kịch mới ra rạp dạo gần đây.
Thể loại hài hước nhìn chung là lựa chọn an toàn nhất, rất phù hợp để phá vỡ bầu không khí có phần còn e dè, gượng gạo giữa cô và Tống Thời Cẩn lúc này.
Trong lúc chờ phim load, cô lon ton chạy đi rửa một đĩa hoa quả. Vừa bưng dĩa hoa quả ra đặt mông xuống ghế, cô lại sực nhớ ra điều gì đó, bật dậy chạy lạch cạch đi ôm thêm một đống đồ ăn vặt mang ra.
Mọi khâu chuẩn bị "lương thực" đã xong xuôi đâu vào đấy, cô mới mãn nguyện an tọa: "Xong rồi."
Thấy dáng vẻ bận rộn lăng xăng đáng yêu đó, Tống Thời Cẩn không nhịn được, khẽ cúi đầu bật cười.
Trong lúc xem phim, Molly gác chiếc đầu to đùng lên đùi Chu Uẩn. Cô phải dùng một tay để vuốt ve, massage cho nó. Hễ cô lười biếng dừng tay một cái là y như rằng Molly lại dùng đầu húc húc vào người để đòi hỏi.
Tất nhiên, bàn tay còn lại của cô cũng chẳng được rảnh rỗi. Chốc chốc lại bốc miếng bim bim, xiên miếng trái cây bỏ vào miệng.
Mắt phải xem phim, miệng phải nhai đồ ăn, quả thực là vô cùng bận rộn.
Không hổ danh là bộ phim được đánh giá cao, những tràng cười sảng khoái đan xen cùng những phân đoạn tình cảm vô cùng ấm áp.
Chu Uẩn xem đến mức nhập tâm.
Nhưng mà có ai làm ơn giải thích cho cô biết, tại sao phim hài kịch lại có thể lòi ra một cảnh hôn nồng nhiệt và ướt át đến thế này không?!
Nhìn cặp nam nữ chính trên màn hình đang quấn lấy nhau say đắm, Chu Uẩn cắn dở miếng dưa lưới trong miệng mà đơ ra, quên cả nhai.
Những lúc xấu hổ và bối rối, con người ta thường có xu hướng giả vờ bận rộn để che đậy. Hai mắt cứ nhìn trân trân không dám chớp, Chu Uẩn vội vàng vơ lấy ly nước trên bàn, cuống quýt hớp hai ngụm lớn.
Vừa mới bỏ ly nước xuống, cô đã phát hiện Tống Thời Cẩn đang nhìn mình chằm chằm.
Cô căng thẳng đến mức lắp bắp: "Sao... sao vậy anh?"
Cái cảnh hôn chết tiệt này dài lê thê, nãy giờ rồi mà vẫn chưa chịu chuyển cảnh!
Chu Uẩn thấy Tống Thời Cẩn khẽ hất cằm về phía màn hình chiếu, cất giọng trầm thấp hỏi cô: "Em có muốn thử không?"
Lại là cái dáng vẻ điềm nhiên, thản nhiên như không đó. Gương mặt anh nghiêm túc đến mức cứ làm như việc "thử hôn" này là một hạng mục trong phòng thí nghiệm khoa học nào đó vậy.
Những cảnh hôn trong các bộ phim hay truyện tranh mà cô từng xem vốn dĩ nhan nhản. Nhưng xét về "kinh nghiệm thực chiến" của bản thân, dẫu ngoài đời chưa từng trải nghiệm, song trong những giấc mơ mờ ảo thì cô cũng đã từng mơ thấy vài ba lần. Chỉ tiếc là mỗi khi tỉnh giấc, cô chẳng còn nhớ mặt nam chính trong mơ là ai, cũng chẳng đọng lại chút cảm giác chân thực nào.
Chu Uẩn khẽ nhắm mắt lại. Thành thật mà nói, cô cũng tò mò lắm chứ.
Thế là, cô nhí nhí lí nhí qua kẽ răng, phát ra thứ âm thanh bé xíu như tiếng muỗi kêu: "Thử... thử một chút cũng được ạ."
Hiện tại khoảng cách giữa hai người trên ghế sofa đủ rộng để nhét vừa cả một con chó Alaska to đùng. Tống Thời Cẩn cất giọng khàn đặc, đầy mị hoặc: "Lại đây."
Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, tưởng chừng như sắp nảy vọt ra ngoài.
Bàn tay to lớn, ấm áp của Tống Thời Cẩn nhẹ nhàng vòng ra sau, áp lên gáy cô. Phần bụng ngón tay anh chỉ khẽ miết nhẹ, mơn trớn vài cái lên vùng da nhạy cảm sau vành tai, Chu Uẩn lập tức cảm thấy cả người bủn rủn, mềm nhũn, suýt chút nữa thì đổ rạp vào vòng tay anh.
"Xin lỗi em," Tống Thời Cẩn vô cùng lịch thiệp và thẳng thắn: "Anh cũng chưa có kinh nghiệm trong chuyện này. Nếu lát nữa em cảm thấy khó chịu ở đâu, cứ nói cho anh biết nhé."
Cái thái độ nghiêm túc này... nghe cứ như thể cả hai đang cùng nhau nghiên cứu một dự án khoa học vậy.
Chu Uẩn ngượng chín mặt, không nói được lời nào.
Tống Thời Cẩn mặc nhiên coi sự im lặng ấy là sự ưng thuận.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc anh định cúi xuống, Chu Uẩn chợt níu lấy ống tay áo anh. Cô đưa tay chỉ về phía góc thảm - nơi Molly đang mở to đôi mắt đen láy tròn xoe, chằm chằm theo dõi nhất cử nhất động của hai người: "Anh... anh sẽ làm nó hư mất."
Tống Thời Cẩn nhắm mắt hít một hơi thật sâu. Anh dứt khoát đưa tay kéo mép tấm thảm lông quăng thẳng lên đầu Molly. Ngay khoảnh khắc tầm nhìn của chú chó cưng bị che khuất, đôi môi mềm mại, nóng bỏng của người đàn ông đã phủ xuống, chuẩn xác chặn lấy cánh môi cô. Giây phút hai bờ môi chạm vào nhau, động tác của Tống Thời Cẩn chợt khựng lại, bàn tay đang đỡ lấy gáy cô rõ ràng siết chặt hơn hẳn.
Tống Thời Cẩn chậm rãi, từ tốn nghiền ép như vậy một lúc lâu, cho đến khi Chu Uẩn phải ngửa đầu ra sau, hàng mi khẽ run rẩy, hai bàn tay nhỏ bé vô thức vò nhàu lớp áo sơ mi trước ngực anh.
Đầu lưỡi anh bắt đầu thăm dò, tiến sâu vào trong. Vị bạc hà mát lạnh hòa cùng chút the the lập tức tràn ngập trong khoang miệng cô.
Trong hai ly nước mát lúc nãy, Chu Uẩn pha cho mình nước chanh leo giải nhiệt, còn ly của Tống Thời Cẩn có thêm chút syrup bạc hà the mát.
Toàn thân Chu Uẩn mềm nhũn, vô lực. Vốn dĩ cô đang ngồi nghiêng người đối diện với anh, nhưng lúc này lại không sao kiểm soát nổi cơ thể, cứ thế nhũn ra, đổ gục vào lòng anh.
Chiếc lưỡi đinh hương rụt rè, e ấp khẽ rụt lại, định đẩy lùi kẻ xâm lược kia ra. Nào ngờ, sự chống cự yếu ớt ấy lại như một liều thuốc kích thích, tiếp thêm động lực cho anh, khiến nụ hôn càng trở nên cuồng nhiệt và dồn dập hơn.
Quả thực là chưa có kinh nghiệm, sự va chạm nhẹ giữa hai hàm răng dường như mang theo chút mùi máu tanh thoang thoảng. Tống Thời Cẩn mở mắt ra, khi rời môi, đôi môi hai người vẫn lưu luyến không nỡ rời, kéo theo một sợi chỉ bạc mỏng manh, óng ánh.
Anh đưa tay bóp nhẹ hai má Chu Uẩn, ép cô hé miệng: "Có xước chỗ nào không?"
Đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào cô: "Thè lưỡi ra tôi xem nào."
Chu Uẩn cũng mở bừng mắt, đầu óc quay cuồng, nhất thời không rõ mình đang ở đâu. Hiển nhiên là cô đã bị hôn đến mức choáng váng, thần trí bay tứ tán.
Mất một lúc lâu sau cô mới hoàn hồn, ngơ ngác chỉ tay vào môi dưới của Tống Thời Cẩn: "Của anh bị xước kìa."
Tống Thời Cẩn đưa mu bàn tay lên quệt nhẹ một cái, xác nhận không phải cô bị cắn trúng. Ngay giây tiếp theo, anh lại cúi đầu, phủ lấy đôi môi cô thêm lần nữa.
Về chuyện này, anh thầm nghĩ một cách vô cùng tự tin, có lẽ cứ luyện tập nhiều vào thì lần sau sẽ không cắn trúng nữa.
Khả năng học hỏi siêu phàm luôn là niềm tự hào của Tống Thời Cẩn. Ở nụ hôn thứ hai, anh dường như đã sành sỏi hơn, tiến thẳng vào trong như chốn không người. Đầu lưỡi lướt nhẹ qua vòm họng cô, thành công khiến cô khẽ rên lên một tiếng yếu ớt.
Chu Uẩn vòng tay ôm chặt lấy cổ anh từ lúc nào không hay. Cả cơ thể cô như tan ra, chỉ còn biết dựa dẫm vào vòng tay vững chãi của anh để không bị ngã khuỵu.
Bờ vai Thái Bình Dương rộng lớn của Tống Thời Cẩn che chắn hoàn toàn cho cô, anh đắm chìm, tận hưởng sự đáp lại khó nhọc nhưng vô cùng đáng yêu của cô gái nhỏ.
Molly không biết đã chui ra khỏi chiếc chăn ấm từ lúc nào. Thấy cảnh tượng trước mắt, nó tức tối chồm hai chân trước lên người Tống Thời Cẩn, ra sức đẩy anh ra.
Bị phá đám, hai người đành luyến tiếc buông nhau ra. Molly mon men lại gần, khụt khịt ngửi ngửi mùi hương trên người Chu Uẩn như để an ủi. Chiếc mũi ươn ướt của nó cọ cọ vào vai cô, rồi sau đó ngoảnh lại sủa nhặng xị về phía Tống Thời Cẩn.
"..."
Đây là lần đầu tiên Chu Uẩn nghe thấy tiếng sủa của nó. Không phải tiếng "Gâu gâu" trầm đục như những con chó lớn khác, mà nghe giống như tiếng gào thét "Oa oa" lúc tức giận, hậm hực thì đúng hơn.
Cô vội vàng ôm lấy cái đầu to bự của Molly, dỗ dành: "Cục cưng ngoan nào, đừng sủa nữa."
Khuya rồi, sủa ầm ĩ thế này sẽ làm phiền đến hàng xóm mất.
Molly rút đầu ra khỏi vòng tay cô, liếm láp lên má Chu Uẩn để an ủi. Trong mắt nó, cô chủ nhỏ bé này vừa mới bị tên khổng lồ kia bắt nạt một trận ra trò.
Nhờ có sự quậy phá của Molly, bầu không khí ngượng ngùng, xấu hổ vơi đi phân nửa. Nhưng Chu Uẩn vẫn không dám ngước lên nhìn thẳng vào mắt Tống Thời Cẩn.
Cô cảm thấy đôi môi mình hơi tê tê, lại còn nóng bừng bừng. Chắc chắn là bị hôn đến sưng vù lên rồi.
Bộ phim đang chiếu trên màn hình từ lâu đã bị cả hai lãng quên. Chu Uẩn ôm khư khư Molly, co ro ở một góc sofa, trong lòng thầm lo lắng không biết Tống Thời Cẩn có làm vẻ mặt nghiêm túc để hỏi cô cảm nhận về "bài thực hành" vừa rồi không.
Trái tim bé nhỏ của cô chắc chắn không chịu nổi cú sốc đó đâu.
May thay, Tống Thời Cẩn là người biết giữ chừng mực. Ánh mắt anh hướng về phía màn hình tivi, để lại cho cô không gian riêng tư để tiêu hóa mớ cảm xúc hỗn độn vừa rồi.
Còn việc ánh mắt anh vô hồn, chẳng tập trung vào bộ phim là do đang mải mê dư vị nụ hôn lúc nãy, hay đang ấp ủ kế hoạch cho "lần tiếp theo", thì có trời mới biết được.
Khi bộ phim khép lại, Tống Thời Cẩn lịch sự đứng dậy nói lời từ biệt.
Chu Uẩn cúi gằm mặt tiễn anh ra tận cửa. Rất may là trong phòng chỉ bật một bóng đèn mờ ảo, giúp che đi khuôn mặt ửng hồng, e ấp của cô lúc này.
"Molly." Tống Thời Cẩn khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn cục bông Alaska vẫn đang nằm ườn trên thảm, chẳng có chút gì gọi là ý định muốn đứng dậy.
Chu Uẩn cũng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt tội nghiệp, cầu xin của Molly.
Người ơi, hãy cho tôi ở lại để bảo vệ người đi!
"Hay là... cứ để Molly ở lại đây đêm nay đi anh."
Tống Thời Cẩn day day trán, buông tiếng thở dài bất lực: "Sáu giờ sáng mai nó cần phải đi giải quyết nỗi buồn đấy, em dậy nổi không?"
Sáu giờ sáng á?
Chu Uẩn bắt đầu chùn bước.
Đó là khung giờ cô đang chìm vào giấc ngủ sâu nhất. Nếu có gắng gượng lết cái xác dậy, thì chắc chắn linh hồn cô vẫn còn đang kẹt lại trên giường.
Nhạy bén nắm bắt được sự do dự của cô, Molly rên rỉ ư ử vài tiếng tủi thân.
Chu Uẩn cắn răng hạ quyết tâm: "Dậy nổi mà, em sẽ đặt chuông báo thức."
Mặc dù vẫn giữ thái độ hoài nghi trước lời hứa hẹn của cô, nhưng cuối cùng Tống Thời Cẩn cũng không nỡ mạnh tay lôi Molly đi.
Anh vừa bước ra khỏi cửa, một người một chó đưa mắt nhìn nhau, lập tức lao vào ôm chầm lấy đối phương.
Chu Uẩn vùi mặt vào bộ lông cổ dày cộm của Molly, rên rỉ oán trách: "Chủ của em xấu xa quá."
Molly đồng tình liếm láp lên má cô. Thật tội nghiệp, thôi thì ráng chịu đựng vậy, quen rồi sẽ thấy bình thường thôi.
À mà, chị có thể gọi em là "cục cưng ngoan" thêm lần nữa được không?
Nó nằm ngửa bụng ra, phô diễn cái bụng trắng mềm mại, như muốn đền bù cho những tổn thương mà ông chủ thô lỗ của mình vừa gây ra cho cô gái trước mặt.
Chu Uẩn lục tìm chiếc lược nhỏ mà Tô Ý từng để quên lại hồi gửi mèo cưng sang nhà cô, bắt đầu chải lông cho Molly.
Sau đó, cô khệ nệ kéo chiếc thảm vào phòng ngủ để Molly ngủ chung với mình. Một người một chó tỏ ra vô cùng mãn nguyện.
Ngả lưng xuống giường, Chu Uẩn trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Cục bông Molly nằm trên thảm đã bắt đầu ngáy khò khò từ lúc nào.
Đây là lần đầu tiên cô biết chó cũng biết ngáy. Vừa ngạc nhiên vừa buồn cười, cô cầm điện thoại lên quay một đoạn video ngắn gửi cho Tô Ý.
Mở khung chat lên, tin nhắn vẫn dừng lại ở chủ đề "nhạy cảm" mà hai người bàn luận hồi chiều.
Dòng chữ "cây đại thụ treo quả ớt hiểm" đập vào mắt khiến mặt Chu Uẩn lại đỏ bừng lên.
Nhớ lại nụ hôn mãnh liệt ban nãy, hình như cô cũng cảm nhận được đôi chút... nhưng lúc đó đầu óc rối bời quá, cộng thêm việc Tống Thời Cẩn buông ra rất nhanh, nên cô cũng chẳng rõ đó có phải là ảo giác của mình hay không.
Nếu đó không phải là ảo giác, thì sự mường tượng hài hước của Tô Ý sai bét nhè rồi.
Ít nhất thì, tuyệt đối không thể là quả ớt hiểm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
