An Nhược Thần hỏi: “Cha đồng ý rồi hả?”
“Không, ông ấy từ chối rồi.”
An Nhược Thần nhíu mày: “Vì Tiền Bùi ư?”
“Bà ấy không nói rõ, nhưng ta đoán là thế.” An Nhược Hi cũng không kích động, chỉ nhíu mày khổ não nói: “Không phải Tiền lão gia vẫn ân cần trước hôn sự của ta sao, lúc trước còn nói muốn giới thiệu vài nhà thích hợp đến mà. Khi ấy tỷ còn tới dọa cha một phen, nói An gia chúng ta kết thân với ai cũng được, nhưng không thể nào là Tiền Bùi. Sau chuyện này ta nghe cha mẹ nói, Tiền lão gia người ta lại chưa từng nói sẽ kết thân với chúng ta, đến khi ấy chọn được nhà nào, chỉ cần báo tin cho Tiền lão gia là đủ.”
“Nói không chừng cha là đứa con thất lạc nhiều năm trước của Tiền lão gia, nên mới coi lão ta như cha mà hiếu kính đến thế.”
An Nhược Hi liếc An Nhược Thần, “Đừng có nói khó nghe vậy chứ.”
“Nói khó nghe còn hơn là làm khó coi. Nữ nhi nhà mình gả cho ai còn phải báo cáo với người ngoài ư, chẳng ra gì cả.” An Nhược Thần một bụng đầy phẫn nộ, “Tiết gia và An gia chúng ta không hợp nhau, dĩ nhiên càng coi thường Tiền Bùi. Trước đây cha có từng mắng, nói Tiền lão gia mở tiệc, có nhà nào nhà nào không muốn đi, đến khi buôn bán nghe bảo Tiền Bùi có liên quan thì liền từ chối, cha mắng người ta không biết phải trái, không phải là nói Tiết gia sao?”
“Đúng đúng, ta vẫn còn nhớ chuyện này.”
An Nhược Thần không hiểu lắm: “Nên cha từ chối mối hôn này là rất bình thường. Hơn nữa Tiết công tử kia mang bệnh từ bé, mạng không kéo dài, cũng không phải là nhân duyên thích hợp. Chỉ vì lâu quá rồi không có ai đến cửa cầu thân với muội, nên mới có người tới một cái là muội mừng đến mức đó sao?”
An Nhược Hi hổn hển ngồi xuống cạnh An Nhược Thần: “Sao lại nói như thế chứ. Lâu quá rồi không có ai đến cửa cầu thân ta, đây là do ai làm hại hả? Đại tỷ nhà ta hơn nửa đêm chạy đi đánh trống báo quan, tứ muội mất tích giữa ban ngày, trong cái nhà này liên tục náo loạn lên như có quỷ trúng tà, tỷ tưởng bên ngoài còn có thể nói lời dễ nghe sao. Hơn nữa, đắc tội với Tiền lão gia, chỉ cần một câu nói của lão thì có nhà nào không cân nhắc trong lòng chứ. Nếu không làm sao ta cứ luôn muốn gả ra ngoài quận. Nhưng mà tỷ tỷ đã tìm lâu mà vẫn không tìm được mối nào thích hợp. Còn nói là do tình thế không tốt, tỷ không thể nào đi xa được. Tỷ nhìn đi, ta đâu có oán trách tỷ sai.”
An Nhược Thần im lặng, còn nói là không oán trách ư? Vậy cái người thường đến chỗ nàng rêu rao vỗ bàn là ai thế?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


