Tiền Thế Tân vừa quay về huyện Phúc An, càng nghĩ càng cả giận. Muốn tìm Tiền Bùi chất vấn, nhưng hai ngày liền đều bị Tiền Bùi cản ở ngoài cửa. Tiền Thế Tân cũng không dám ép quá mức, hắn biết tính khí của cha ruột mình, nếu ngươi ép đến đường cùng, ông ta sẽ nổi khùng lên đập phá lên cho ngươi nhìn. Thật đúng là khi đã điên lên thì chẳng màng điều chi. Nay thế cục căng thẳng, hắn cũng không muốn có thêm rắc rối.
Tiền Thế Tân dặn người trong phủ Tiền Bùi coi chừng lão, nếu có động tĩnh gì thì mau chóng đến báo. Nếu để mặc lão gia làm chuyện hồ đồ mà các ngươi không báo, thì cứ chờ vào ngục chịu khổ đi.
Tiền Thế Tân mau chóng nói: "Lời của nàng ta không phải thế. Chẳng qua là mượn cớ để nói chuyện của mình mà thôi, muốn uy hiếp phụ thân ta, để ông ấy đừng tính kế với tỷ muội các nàng nữa. Chuyện này phải trách ta, không thể quản thúc phụ thân tốt. Ông ấy giẫm phải đinh ở An gia, cứ thế ghi thù, luôn nghĩ cách đối phó An Nhược Thần và tìm tứ muội về, báo thù trả nhục. Ta sẽ khuyên giải ông ấy, không để ông ấy có chấp niệm như thế nữa."
"Ừ." Giải tiên sinh gật đầu, hỏi lại: "Vậy đã tra ra được tung tích của An Nhược Phương chưa?"
"Vẫn chưa." Tiền Thế Tân suy nghĩ rồi giải thích: "Phụ thân ta cũng không biết chuyện chúng ta đang làm, ông ấy nói An Nhược Phương còn sống chỉ vì để dụ An Nhược Thần cắn câu, chỉ là ngẫu nhiên trùng hợp thôi." Mấu chốt là, tuy là cha con, nhưng hắn cũng không hề tiết lộ bất cứ tin tức tình báo nào.
Cũng may Giải tiên sinh không để ý, gã chỉ quan tâm một vấn đề khác: "An Nhược Thần đột nhiên lắc mình biến thành thê tử hứa hôn của Long Đằng, trong này có mấy phần thật giả chứ, có lẽ là thuận nước đẩy thuyền, gậy ông đập lưng ông. Vẫn nên coi chừng động tĩnh ở chỗ nàng ta. Tội mật thám này, liệu mở miệng nói là có thể dàn xếp sao?? Nàng ta chỉ vô tâm hay đã phát hiện được gì rồi, không nên xem nhẹ."
Tiền Thế Tân mới vội nói: "Cô nương này hành sự đúng là quá trớn, lúc trước Mẫn công tử cũng biết. Nàng ta đào hôn thì thôi không tính, vậy mà dám vác xác bị thương chạy đến nha môn, ăn nói bậy bạ, kéo người chết chịu thay tội nói dối, còn cố chui vào lầu Tử Vân cho bằng được. Lúc ấy chúng ta còn từng bàn bạc, Long tướng quân nhìn nàng ta với con mắt khác, đặc biệt cân nhắc, cũng không biết có nội tình gì không."
"Nên nhất định phải cảnh giác, có lẽ con người Long Đằng còn quỷ kế đa đoan hơn chúng ta nghĩ nhiều. Hắn dụng binh như thần, từ khi vào thành Trung Lan đã bắt đầu nghĩ xem nên đối phó với Nam Tần như thế nào, tốn chừng đó thời gian và sức lực để giúp một cô nương bình thường, có lẽ đã sớm có bố trí rồi. Chuyện An Nhược Phương còn sống này là do An Nhược Thần tự nói ra, sau đó lắc mình một phát nàng ta liền biến thành phu nhân tướng quân lương lai, thời cơ cũng quá trùng hợp đấy."
"Ý của tiên sinh là, không nên phí sức tìm kiếm An Nhược Phương nữa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
