Long Đại có cảm giác nghẹt thở, không phải bình thường nếu các cô nương nghe thấy mình không quan trọng, lại không được tình lang quý trọng thì sẽ đau lòng khổ sở sao? Ừ, đúng rồi, hắn không nên quên, An quản sự của hắn không phải là cô nương như thế.
"Nên nàng định tức tốc thành thân với ta sao? Trở thành phu nhân tướng quân, giá trị của nàng sẽ lớn hơn, mật thám trói nàng lại, một kẻ tâm dịa sắt đá như ta sẽ không màng để ý, nàng chết ngay tại tiền trận, còn ta giành được tiếng tăm, đợi đến khi trở lại kinh thành sẽ được hoàng thượng khen thưởng, kết thân với cửa tốt hơn."
An Nhược Thần xụ mặt, mất hứng nhìn Long Đại.
"Ta nói đúng chứ?" Long Đại nhướn mày.
"Nếu thật sự có ngày đó, tướng quân nên nhớ đừng bao giờ để ý đến đấy. Còn nữa, nói thế nào đi chăng nữa thì phu nhân tướng quân cũng coi là vì quốc hy sinh, cũng nên truy phong chiếu mệnh phu nhân gì đó mới phải đạo chứ? Đừng để ý đến An gia, chỉ cần chuyển mộ phần của mẹ và em về huyện Đức Xuyên quê mẹ em, táng chung cùng tổ phụ em là được rồi. Như thế em cũng coi như cho bọn họ nở mặt, sống không oan uổng. Còn nữa, Long tướng quân đều có hai bản truyện, Long phu nhân tướng quân cũng nên có bản truyền kỳ mới đúng. Đến lúc đó tướng quân nhớ tìm thuyết thư tiên sinh giỏiviết mấy thoại bản hay ho cho em nhé, lưu truyền lại sự tích của em."
Long Đại tức giận nhìn nàng. An Nhược Thần ngẩng đầu ưỡn ngực: "Được rồi, em đã để lại di ngôn xong rồi."
"Cố ý chọc giận ta phải không?"
"Thế ạ?" An Nhược Thần cũng cố nhướn mày, đáng tiếc lông mày chỉ nhích được có chút xíu, "Vậy nhất định là tướng quân nhỏ mọn quá rồi."
Long Đại không nhịn được, đưa ngón tay chọc vào mi tâm nàng, "Đang trách ta đấy à. Còn khóc lóc kể lể cầu thương tiếc xong rồi ư?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

