An Nhược Hi cầm cự đến hai ngày sau khi Tiền Bùi đi, nhanh chóng ổn định tinh thần rồi đi tìm An Nhược Thần. Nàng thuật lại chuyện cho An Nhược Thần hay.
An Nhược Thần trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi: "Tiền Bùi nói, lão nghe đồn tứ muội còn sống ư?"
An Nhược Hi gật đầu cái rụp, hốt hoảng cầm tay An Nhược Thần đang đặt trên bàn: "Tỷ tỷ, tỷ nghĩ cách giúp ta đi."
"Lão nghe được từ đâu?"
"Ta không biết."
"Nguồn tin của lão rất quan trọng."
An Nhược Thần không nói gì. Quả thật nàng định làm thế, nhưng nàng cũng cảm thấy An Nhược Hi sẽ không hỏi được gì ở chỗ Tiền Bùi cả. Thực tế mà nói, biểu hiện lúc này của An Nhược Hi chính là rất sợ Tiền Bùi, còn vượt xa hơn ngày trước, thậm chí đến ngay cả nàng cũng không ngờ rằng Tiền Bùi lại làm đến mức đó. Uy hiếp như thế thật sự quá kinh khủng, mà còn kinh khủng hơn là, cả nàng lẫn muội muội, đều cảm thấy Tiền Bùi có thể làm được.
An Nhược Thần im lặng khiến An Nhược Hi giậm chân: "Tỷ nói gì đi chứ. Ta nên làm gì bay giờ? Lão hỏi lại ta, ta biết trả lời lão thế nào đây? Nếu ta không có chút tin tức gì từ tỷ thì lão sẽ không bỏ qua cho ta đâu."
"Ta không có tin gì cho muội cả." An Nhược Thần nói.
An Nhược Hi trợn mắt nhìn nàng.
"Ta không bảo vệ được muội." An Nhược Thần lại nói.
An Nhược Hi bình tĩnh lại. Nàng ta đứng thẳng lưng, nhìn An Nhược Thần ngồi ngay ngắn trước mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
