Trên núi, tại am Tịnh Tâm, An Nhược Phương cũng thả một ngọn đèn nho nhỏ. Không thể đến bờ sông, nàng chỉ có thể đặt vào trong chậu nước. Nguyện vọng phúc đăng là nàng nhờ sư thái viết giùm.
Mong cho mẹ được vui vẻ an khang.
"Tại sao lại là điều này?" Tịnh Duyên hỏi nàng.
"Ở trong nhà con, muốn vui vẻ an khang phải cần vận may." Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhược Phương là sự hiểu biết không tương xứng với tuổi.
Tịnh Duyên không nói gì. Chỉ cùng nàng ngồi nhìn ngọn đèn nho nhỏ bập bềnh trong chậu nước.
"Sư thái, sư thái không cầu nguyện gì sao?" An Nhược Phương quay đầu sang nhìn bà.
Giọng Tịnh Duyên vô cùng nghiêm túc, An Nhược Phương hốt hoảng, lật đật nghe lời cầm đèn lên chạy như bay về trắc viện, khép cửa lại, thổi tắt đèn đi, núp ở sau cửa nhìn.
Không nhìn thấy cũng chẳng nghe thấy được gì. Nhưng An Nhược Phương biết, nhất định đã có chuyện xảy ra rồi.
Tịnh Duyên hắt đổ chậu nước rồi dựng chậu dựa vào tường, sau đó mở cửa hậu viện ra, đứng ở cửa.
Một người đàn ông đang bước đến từ vườn rau. Dưới ánh trăng, gã dễ dàng cất bước, thấy phiến đá nằm chênh thì nâng chân bước qua. Gã chẳng màng đến Tịnh Duyên đang đứng ở cửa mà đi tới dưới gốc cây táo, cầm lồng đèn màu đỏ kia lên nhìn kỹ. Sau khi cất lại lồng đèn mới xoay người, quan sát Tịnh Duyên một hồi, rồi khẽ cười với bà ta.
Tịnh Duyên không cười. Bà ta cũng quan sát gã nam nhân này một phen, dáng vẻ hơn ba mươi tuổi, chiều cao trung bình, mặt tròn. Bà ta không quen.
"Sư thái." Người nọ cất tiếng trước.
"Ngươi là ai?"
"Ta họ Giải."
Mặt Tịnh Duyên sư thái không cảm xúc, cũng không tiếp lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)