Trên đường về, Long Đại và An Nhược Thần cùng ngồi một xe ngựa.
Xe ngựa lên đường, An Nhược Thần vén rèm len lén nhìn ra bên ngoài, chúng vệ binh cưỡi ngựa bảo vệ bên xe ngựa, nét mặt ai ai cũng đều rất nghiêm chỉnh, như là không để ý đến việc đường đường là đại tướng quân, không cưỡi ngựa mà lại chen chúc ngồi xe ngựa với quản sự.
"Nàng đang chột dạ chứ gì, đã nghĩ nhiều rồi." Long Đại nói.
An Nhược Thần bĩu môi, đâm thọc một cô nương như thế liệu có hợp không?
"Xem ra hôm nay nàng thu hoạch không tệ." Lúc đi ra thấy nàng dường như khá vui mừng.
"Đúng thế. Còn tướng quân?"
Long Đại lắc đầu: "E không phải là tin tốt gì." Hắn thấp giọng kể lại, làm An Nhược Thần giật mình. "Chuyện này có hợp quy củ không?"
Nàng không biết chuyện quốc gia đại sự, nhưng chưa nghe thuyết thư tiên sinh kể chuyện thế này bao giờ.
"Theo lý mà nói thì không hợp. Nhưng không có phép tắc nào nói không được làm như thế. Sử thái thú và Diêu thái thú không hợp nhau, hắn ta giữ sứ đoàn lại để ăn Tết, chắc chắn phải đưa người ngựa lên kinh báo với hoàng thượng trước, đến lúc đó sư đoàn vào kinh thành, hai người đó có cần vào điện gặp mặt hay không, cũng do hoàng thượng định đoạt. Sử thái thú không đắc tội với bên nào, lại cho Đông Lăng mặt mũi."
An Nhược Thần suy nghĩ rất lâu: "Hai người kia, liệu có khi nào là thích khách không?"
Long Đại phá lên cười, nằm xuống đùi An Nhược Thần: "Đây cũng là điều khiến ta thích bàn chuyện với nàng, nàng luôn nghĩ rất xa."
An Nhược Thần tức giận đẩy hắn ra, cũng không biết đây là đang khen hay lại nhạo báng nàng nữa, tướng quân đại nhân chàng có thấy mình nằm trên đùi một cô nương như vậy thích hợp không hả? Đây là hành vi của kẻ sàm sỡ đấy.
"Là khen nàng đấy." Long Đại như nghe thấy tiếng lòng của nàng, sau đó nắm lấy bàn tay đang đẩy hắn ra: "Ta uống say mà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


