Phải giải thích việc nàng đứng sau thân cây cả nửa ngày như thế nào đây? An Nhược Thần thấy mình chẳng có mặt mũi đâu mà giải thích nữa. Tối qua gương mặt Long Đại dắt ngựa ngẩng đầu cười với nàng cứ chớp nhoáng xuất hiện trong giấc mơ nàng rồi đấy.
Long Đại sắp đến gần, An Nhược Thần quyết định rất nhanh, quăng dây móc ra, trèo lên cây cái vèo.
Vừa mới ngồi yên trên cây thì thấy Long Đại và Lý Minh Vũ đi đến dưới tàng cây. Lý Minh Vũ nói: "Hiểu rồi, thuộc hạ sẽ lập tức đi làm."
"Vậy ngươi đi đi." Long Đại nói.
Nhất thời An Nhược Thần cứng đờ, vì sao hai người các huynh không cùng đi đi?
Lý Minh Vũ hành lễ rồi xoay người rời đi. Còn Long Đại đứng dưới bóng cây không nhúc nhích.
Không phải chứ? Đỉnh đầu An Nhược Thần bốc khói, không dám có cử động nho nhỏ nào. Không phải tướng quân đại nhân huynh rất bận sao? Nếu bận thì mau đi đi chứ. Dưới tàng cây có gió, lạnh lắm đấy.
Mặt An Nhược Thần nóng lên, nhưng vẫn bình tĩnh đáp: "Đều nhờ tướng quân chỉ dạy tốt." Nàng đã nghĩ, nếu tướng quân nói phải viết thêm một bản báo cáo về việc luyện phóng móc phi tiêu thế nào, nàng sẽ lập tức sảng khoái đồng ý không nói nhiều. Chỉ xin tướng quân đi nhanh lên.
Kết quả Long Đại lại hỏi: "An quản sự định xuống thế nào?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

