Lần này Lý Minh Vũ cảm thấy, hắn không cần phải nói gì với tướng quân nữa. Mật thám thần bí kia nói đúng, An Nhược Thần còn nguy hiểm hơn bọn họ tưởng tượng nhiều, cố tình gây chuyện, còn đầu mày cuối mắt cùng tướng quân, âm thâm trêu đùa, cái kiểu sát chiêu tỉnh bơ này mới thực sự nguy hiểm.
Hắn quyết định mạo hiểm, hắn muốn lấy được chứng cứ. Hắn phải đặt chứng cứ trước mặt Long tướng quân, vạch trần bộ mặt thật của An Nhược Thần.
Dù bị mật thám kia lừa cũng không hề gì, để hắn ta chạy thoát cũng cùng kết quả với việc bây giờ mọi người không bắt hắn ta. Hắn không làm gì sai cả, lần này đáng để mạo hiểm.
Một lúc lâu sau, An Nhược Thần trốn trong vào trong chăn rồi mới dám mở phong thư ra đọc. Nhưng đây cũng không thể gọi là thư được, chỉ vỏn vẹn hai chữ: Ăn ngon.
"Oa..." An Nhược Thần gào khóc, kéo chăn trùm đầu chôn mình lại.
Lý Minh Vũ ở đốt đèn đọc sách trong thư phòng, nghiêm túc nghiên cứu bố trí phòng ngự ở cổng thành đông. Sau khi thế lực của Lưu Tắc bị diệt trừ, cả thành ráo riết truy nã Mẫn công tử. Cũng tăng thêm người ở các cổng thành, ngoại trừ trạm gác cố định ra thì còn có thêm tuần tra nữa.
Trạm gác cổng thành không thuộc sự quản lý của hắn, nhưng hắn lại quen biết người làm ở vị trí này. Mà liễu đình lại cách cổng thành đông một dặm. Mật thám kia nói nếu hắn cảm thấy có gì sai thì sẽ không để lại chứng cứ, hắn dự định sau khi ra khỏi thành sẽ ở liễu đình xem tình hình cổng thành sao? Sợ hắn bố trí người lập tức đuổi bắt hắn ta ư?
Nếu hắn làm đúng hẹn thì nhất định sẽ mang đồ theo người. Vậy lời uy hiếp của hắn ta chỉ là sáo rỗng. Không, hắn ta sẽ không ngu ngốc đến mức đó, chắc chắn hắn ta còn có người giúp. Đợi hắn ta ra khỏi cổng thành, an toàn rời đi, trợ thủ của hắn mới có thể để lại chứng cứ ở trong liễu đình.
Là như thế đúng không?
Lý Minh Vũ suy tính hành động ở cổng thành đông, vừa muốn tạo hỗn loạn chốc lát để mật thám kia ra được khỏi thành, lại phải bắt giữ hắn ở ngoài thành, nếu đồ ở trên người hắn ta thì sau khi bắt là có thể lấy được, còn nếu không có thì đợi hắn đi xa rồi bắt giữ, đồng bọn của hắn ta cũng không biết, sẽ để lại chứng cứ.
Nên quan trọng là, kẻ theo dõi hắn ở cổng thành đông là ai, cũng đã bố trí xong người ở ngoài thành im lặng không tiếng động cản hắn lại.
Lý Minh Vũ suy nghĩ, nghiêm túc nghĩ suốt một đêm.
An Vinh Quý nửa tin nửa ngờ, cảm thấy có khi An Nhược Thần nói lung tung cố ý hù dọa bọn họ. Nhưng An Chi Phủ lại khá căng thẳng.
Tuy hàng hóa ngọc thạch để ông ta kiếm được không ít, nhưng chuyện lấy hàng lúc đó đúng là cây kim đâm vào tim ông ta, cho rằng là một mầm đại tai họa. Huống hồ trước đó khi tửu lâu Chiêu Phúc bị điều tra, trên phố phường còn có lời đồn nói rằng thương bạc ti đã bị thái thú đại nhân theo dõi, mọi người có qua lại lui tới cũng nên cẩn thận. Còn khi tửu lâu Chiêu Phúc bị xử lý, các tửu lâu khác cũng lâm vào một phen nguy hiểm, vì có rất nhiều nguồn hàng thực phẩm xuất phát từ một nơi, cũng rất sợ dính vào tình nghi tư thông với địch phản quốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


