An Nhược Thần nói: "Muội đã chịu khổ mang nặng đến, chắc là có lời muốn nghiêm túc nói với ta. Nhưng muội ngu ngốc như thế, động một tí là lại kêu la chửi rủa, muội tưởng đây là An phủ sao? Nếu muội mắng ta một câu, vỗ bàn một cái nữa thì lập tức cút cho ta. Ta cũng kệ muội có cách hay không, có phải là đường cùng hay không."
An Nhược Hi đông cứng, nhất thời ỉu xìu đi. Nàng ta ngồi xuống, cúi đầu.
An Nhược Thần cũng không để ý đến nàng ta, tự mình cầm ly trà lên uống.
Một lúc lâu sau, An Nhược Hi thấp giọng nói: "Chính vì muội không chịu nổi oan ức nên mới không thể kiểm soát được tính khí. Tam muội cố ý, nó biết rõ muội không làm chuyện ấy, muội chỉ đút nước thôi, nhưng nó lại cố ý nói muội như vậy."
An Nhược Hi không tiếp lời, không đếm xỉa đến nàng ta.
An Nhược Hi lại nói: "Tỷ, muội không muốn gả cho Tiền lão gia."
"Đây cũng là kế sách tiếp lời với ta sao?"
"Muội hy vọng là thế, nhưng đáng tiếc không phải. Muội nghe lén mẹ muội với Vinh Quý nói chuyện. Tiền Bùi hận tỷ đến thấu xương. Tứ muội không có nhà, tỷ cũng chạy mất, lão ta bị mất mặt, rất không cam lòng. Lão ta cố ý khiến cha và Vinh Quý khó xử. Còn ép cha phải viết giấy trạng, cáo trạng tướng quân đại nhân và thái thú đại nhân làm quan vô tâm cướp dân nữ. Tờ giấy đó do Tiền lão gia giữ, không biết lúc nào sẽ dùng. Cha có chút bận lòng, cảm thấy bị Tiền lão gia nắm được thóp, dân cáo quan, lại còn là cáo tướng quân đại nhân và thái thú đại nhân, thế thì làm gì có lợi. Tiền lão gia vẫn chưa từ bỏ ý định với tỷ, muốn tìm cơ hội bắt tỷ đi. Mẹ muội nói với muội, bàn hôn sự chỉ là làm kiểu thế thôi, để tỷ có thể đồng tình với muội, nhưng mà muội nghe được bà ấy thương lượng với Vinh Quý, đấy là một bước lấy lòng Tiềnlão gia, tỏ ý trung thành với lão. Nếu Tiền lão gia đồng ý thì gả muội qua thật." Nói đến đây, An Nhược Hi ngẩng đầu lên, "Tỷ à, muội thật sự đã rơi vào đường cùng rồi, tỷ giúp muội một tay đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
