"Vì sao phải bắt mật thám cho bằng được?" Long Đại hỏi nàng.
Ba chữ "muốn thủ thắng" ở ngay bên môi, nhưng An Nhược Thần kịp phản ứng lại. "Ngăn cản chiến tranh." Nàng nói: "Tính mạng của tôi và muội muội đều phải xếp sau chuyện này, xếp sau họa chiến Đại Tiêu, an ninh của bách tính quận Bình An."
An Nhược Thần phồng mặt đỏ bừng, "Tôi biết sai rồi, vốn không phải nghĩ như vậy đâu, chỉ là trong lòng buồn quá, nhất thời nói lung tung..."
"Còn cãi à? Sai thì sai rồi, giải thích lý do làm gì, thái độ như thế là nhận sai đấy ư?"
An Nhược Thần vô cùng xấu hổ, cúi đầu: "Quả thật là biết sai rồi, xin tướng quân trách phạt." Tướng quân tự nói nghiêm khắc, quả nhiên không phải nói suông.
"Được. Vậy phạt cô chép hai lần "Long tướng quân tân truyện" đi." Long Đại không đổi sắc, nghiêm túc nói.
"Vâng." An Nhược Thần bị vẻ mặt giọng nói của Long Đại làm cho mê mẩn, chưa gì đã đáp nhận lời. Đến khi đáp xong mới sững ra, vội nhìn kỹ nét mặt Long Đại, tướng quân huynh đang đùa đấy ư? Nhưng nhìn lại có vẻ rất nghiêm túc. An Nhược Thần nhếch môi, chép thì chép, hơi có tí dỗi hờn ra sức gật đầu, lại đáp một tiếng "vâng".
Long Đại mỉm cười, nụ cười này xua phai đi sương giá, ấm áp làm An Nhược Thần rung động, cảm thấy giọng Long Đại dường như cũng mềm đi nhiều, hắn nói: "Có tinh thần như thế không phải tốt sao."
Tướng quân đại nhân nói xong liền rời đi, để lại An Nhược Thần tự mình nhỡ lại. Nhớ lại đi nhớ lại đi nào, đợi đã, vừa rồi nói truyện gì cơ, tân truyện? Không phải liệt truyện ư? "Long tướng quân tân truyện" từ đâu ra?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

