<!---->Tiết Tự Nhiên bồn chồn kinh hãi nhìn quanh bốn phía, chỉ vào rương quần áo, An Nhược Hi lắc đầu quầy quậy, đại gia khuê tú sao lại trốn trong rương được. Tiết Tự Nhiên lại chỉ xuống dưới bàn, An Nhược Hi lại lắc đầu quầy quậy, đại gia khuê tú còn lâu mới chui xuống bàn.
Tiết Tự Nhiên trợn mắt với nàng. An Nhược Hi cũng trợn lại.
“Mẹ vào đây.” Tiết phu nhân ở bên ngoài nói, nhìn gương mặt đầy bất đắc dĩ của hộ vệ Tiết Tự Nhiên. Đúng là Hướng Vân Hào không biết phải làm sao, lúc phu nhân mới đến hắn đã lớn tiếng hô “phu nhân đã đến” để báo hiệu với công tử, nhưng hình như công tử gây gổ chuyên tâm quá, không nghe thấy gì. Trong phòng có tiếng người bị phu nhân nghe thấy, làm hắn chẳng thế nào nói dối nổi là công tử đã ngủ được.
Tiết phu nhân đẩy cửa đi vào, vừa nãy nghe thấy trong phòng mơ hồ có tiếng người, bà đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng lúc vào phòng vẫn sợ hết hồn.
Tiết Tự Nhiên đang ngồi thẳng, sắc mặt đỏ bừng, hai mắt lấp lánh, tinh thần khác lạ.
“Tự Nhiên à.” Tiết phu nhân yêu con nên sốt ruột, rất sợ hắn lên cơn sốt, thế là vội đi đến sờ trán Tiết Tự Nhiên. Thấy con trai né người ra sau tránh tay bà, lúc này mới sực nhớ trong phòng chắc chắn còn người khác. Quay đầu lại nhìn, có một người khác đang ngồi thẳng ở bên bàn, không ngờ lại là An Nhược Hi.
An Nhược Hi cố nghiêm túc đoan trang, nhưng hai gò má nàng ửng hồng, sóng mắt như nước, đi theo đó là sống lăng thẳng tắp đầy kỳ quái.
Tiết phu nhân nhức đầu, cha mẹ trưởng bối của hai ngươi còn đang khỏe mạnh, lúc nào thì đến lượt tiểu bối hai ngươi tự mình lén lút nửa đêm canh ba bàn chuyện hôn sự gì chứ.
“Giờ bàn đã xong rồi, con đang định phái người đưa nàng về.” Tiết Tự Nhiên lại nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

