<!---->Từ sáng sớm, An Nhược Hi đã phát hiện trong nhà có gì đó không đúng, cẩn thận hỏi han, đúng là không đúng thật. Tiền Thế Tân lại có thể phái phu tử ở lại trong phủ, bảo là muốn dạy An Vinh Quý học bài, để chuẩn bị cho hắn sau này vào nha môn làm việc. Ngoài phu tử còn có bốn hộ viện vũ phu khác. Nói là ngoài lễ nghi phép tắc sách vở ra, An Vinh Quý cần phải học thêm quyền cước, rèn luyện thân thể.
Ngay tức khắc An Nhược Hi vô cùng bất an, Tiền Thế Tân dụng tâm với An gia như thế, đúng là khiến người ta sợ hãi. Có điều người ta rất đâu ra đấy, thật đúng là bắt đầu để An vinh Quý đi học thật. An Chi Phủ rất hài lòng, luôn ân cần chỉ bảo với mọi người, nhất định phải tiếp khách cung kính, không được vô lễ liều lình. An Nhược Hi nuốt một bụng nghi ngờ xuống. Thôi đi, tội gì lại gây chuyện, dù sao nàng có thể thuận lợi gả cho Tiết công tử là được rồi.
Đến buổi chiều, An Nhược Hi lại nghe được một tin cực kinh ngạc. Trên phố phường đều đang đồn, hôm qua đại tỷ An Nhược Thần cưỡi ngựa bị thương, ngã gần chết, may nhờ phúc lớn mệnh lớn, đi quanh quỷ môn quan một vòng đã nhặt được mạng về lại. Dùng chữ “lại” này, là vì chuyện An Nhược Thần đào hôn lần trước, trong đó có đồn một câu rất hợp lý, nói là An Nhược Thần thoi thóp ngã xuống ngoài cửa quận phủ nha môn. Lần này ngã ngựa dĩ nhiên cũng sẽ có suy đoán, có người nói là mật thám động tay động chân ở yên ngựa, có người nói là do Long tướng quân thất bại ngoài tiền tuyến, An Nhược Thần nghe tin xong đau lòng quá nên hoảng loạn, không kéo dây cương được chắc. Còn có người nói là do An gia trả thù, mua chuộc mã phu động tay động chân vào ngựa của An Nhược Thần.
Lời đồn lần này đã khiến An Chi Phủ tức đến mức thất khiếu bốc khói, vỗ bàn cái rầm: “Nhổ vào! Cái việc gieo họa ai, ai dính vào thì kẻ đó xui xẻo, chúng ta tránh còn không kịp, đâu rảnh mà hại nàng ta.”
Đàm Thị cũng tức giận, vì bà mối Trần đến cửa nói, trên phố phường đều đang truyền nhau chuyện này. Nàng ta nói Tiết phu nhân gọi nàng ta lại, hỏi nàng ta có phải An gia lại ồn ào với An đại cô nương nữa rồi không. Đàm Thị nghe mà khó chịu. Cái gì gọi là An gia bọn họ ồn ào với An Nhược Thần. Nếu Tiết gia đã là thông gia thì phải đứng về phía An gia chứ, ấy vậy mà lại hướng về người ngoài. Đàm Thị vẫn nhớ An Nhược Thần một lòng rắp tăm muốn phá hỏng hôn sự này. Tuy bây giờ đã chắc chắn hôn sự rồi, nhưng lễ nghĩa còn phải chờ ngày tốt mới làm, mà vào lúc này Tiết gia lại đâm thọc An gia bọn họ, thái độ thất thường đúng là đáng ghét. Đàm Thị nói mấy câu khó nghe, An Nhược Thần ở cạnh thầm kinh hãi.
Người An gia cũng không biết, An Nhược Thần nghe được lời đồn ấy cũng rất giật mình. Mật thám với lại An gia mưu hại nàng gì đó, đều không phải là chủ đích của nàng. Lục đại nương cũng nói bà không hề sắp đặt việc đó, bà chỉ để lộ chuyện ngã ngựa mà thôi. Thế là trong lòng An Nhược Thần có tính toán, có người lợi dụng lời đồn để ngáng chân nàng.
Quả nhiên lúc Bạch Anh đến thăm cứ luôn nói mãi chuyện nàng ngã ngựa. Lục đại nương nói là do bất ngờ, luôn tự trách lĩnh phạt, nhưng Bạch Anh vẫn thẩm vấn lại tất cả mã phu, từ lai lịch con ngựa cho đến chăm sóc thuần dưỡng thường ngày rồi đến mọi chi tiết xảy ra vào ngày đó, tất cả đều hỏi một lượt. Lúc trước mọi người đều nói là bất trắc, nay có cớ đó, vừa vặn thẩm tra từ trong ra ngoài.
“Con ngựa này là ước vật Long tướng quân tặng An cô nương. Tướng quân tự mình chọn, kỹ thuật cưỡi ngựa của An cô nương cũng là do tướng quân dạy.”
“An cô nương đặt tên cho ngựa là Chiến Cổ, bình thường rất cưng ngựa.”
Không hỏi được đầu mối nghiêm túc, trái lại còn làm Bạch Anh bực mình. Trình độ lấy lòng đầy chán ghét của hai người này thế là quá đủ rồi.
Bạch Anh không nói nổi nên lời, người này là đồng đảng của gian tế hay thế nào đấy, lấy bổn quan ra chọc cười hả?!
Mã phu thấy phụ họa đã xong mà sắc mặt Bạch đại nhân càng lúc càng khó nhìn, thế là im lặng.
Tiền Thế Tân ở bên cạnh nói: “Hạ quan đột nhiên nhớ ra, hôm đó bọn hạ quan gặp tứ phu nhân An gia ở ngoài lầu Tử Vân. Bà ấy bị bệnh nên đầu óc hồ đồ, sao lại chạy được đến nơi xa như thế chứ, có phải trong đó còn có ẩn tình gì khác không. Không bằng để hạ quan đến An gia thám thính xem sao, nói không chừng có thể tra được gì đó.”
Bạch Anh gật đầu, giao chuyện này cho Tiền Thế Tân làm.
An Nhược Thần đã tỉnh nhưng vẫn còn rất yếu, nói chuyện mơ mơ màng màng, mắt nửa mở nửa khép. Nhưng Bạch Anh vẫn không buông tha, nói với nàng: “Nếu thật sự có người âm mưu hại ngươi, vậy nhất định là người có liên quan đến các vụ án ngươi điều tra trước đó. Ta đã để Tiền đại nhân xét duyệt kỹ lại các vụ án của ngươi rồi, nếu ngươi nhớ ra gì thì nói, ắt hẳn sẽ giúp được vụ án.” Rồi ông ta gọi Chu trưởng sử đến, nói với hắn An Nhược Thần bị thương, không tiện viết lời khai nên để Chu trưởng sử sắp xếp người, đọc khẩu hình của An Nhược Thần ghi ra giúp nàng.
Muốn ép đến mức nào đây? Chu trưởng sử nhăn mặt đau khổ, nhưng chỉ có thể đồng ý. Bạch Anh còn muốn dặn dò An Nhược Thần gì đó nữa, nhưng quay đầu lại đã thấy An Nhược Thần ngủ say. Chu trưởng sử nhìn mà hâm mộ. Hắn cũng rất muốn có thể ngất đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
