Tối ấy Diêu Côn phải ra về trong tay không, không có được bằng chứng nào về việc Tiền Bùi can thiệp vào chuyện bắt người. Trở về nha phủ, gọi chủ bạc đến ghi chép án lục lại. Viết lại tối nay ông ta đã đến Tiền phủ huyện Phúc An, điều tra được kiệu phu kia đã sớm rời khỏi Tiền phủ, không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy có liên quan đến Tiền Bùi.
Ngày hôm sau, An Nhược Thần đến phủ thái thú, tìm thái thú phu nhân lấy tro cốt của Hoắc tiên sinh. Nàng nói Tào Nhất Hàm có lòng oán hận, ở ngay quân doanh chửi mắng Long tướng quân, quân uy của Long tướng quân bị đả kích, chỉ đành phải giữ hắn lại. Nàng tính lấy tro cốt của Hoắc tiên sinh đi trước, ngày sau nếu có cơ hội lại đến quân doanh, trả lại tro cốt cho Tào Nhất Hàm.
Mông Giai Nguyệt hỏi kỹ chuyện tiền tuyến quân doanh, lại lo lắng cho an nguy của Tào Nhất Hàm, sau một hồi ân cần thì đưa tro cốt cho An Nhược Thần.
Thái thú nghe bảo An Nhược Thần đến thì cho gọi nàng vào, chủ động nói chuyện vụ án cùng nàng.
An Nhược Thần nghe thấy điều tra kiệu phu, sau đó kiệu phu lại không có quan hệ gì với Tiền Bùi thì hỏa khí bốc lên. Ông ta muốn che giấu chân tướng đến cùng chứ gì. An Nhược Thần kiềm chế lửa giận, phiền não oán hận như thế không tốt, nàng cảnh cáo mình, phải kiên nhẫn.
“Phải kiên nhẫn.”
An Nhược Thần nghe thấy tiếng nói thì giật nảy mình, còn tưởng mình lỡ lời bật thốt.
Diêu Côn thấy An Nhược Thần nhìn sang, lại nói tiếp: “Ta biết cô nương bất mãn với Đường Hiên, đúng là ta có sơ sót, nhưng cô nương chớ nên chán nản.”
“Vậy đại nhân định truy nã kiệu phu ư?” Giờ đây An Nhược Thần đã khá quen thuộc với các bước quan phủ tiến hành tra án.
“Không.” Diêu Côn đáp.
“Tiền Bùi nói ông ta biết tứ muội của cô nương còn sống.”
An Nhược Thần sững sờ, lần này tương đối có kiên nhẫn, “Sao lão ta biết được?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)