Đúng là Diêu Côn rất cẩn thận thẩm tra vụ án Đoàn Thị chặn xe giữa đường. Ông ta phái bộ khoái nha sai đến An phủ bắt An Chi Phủ, lại bao vây quanh An phủ, không cho phép ra vào. Cả phòng bốn và quản sự trong phủ lẫn các di nương ở các phòng đều bị hỏi kỹ từng câu một. Nhất thời An phủ bùng nổ rùm beng lên, lúc này mới biết Đoàn Thị đã làm gì.
An Nhược Hi lại như nghe tin sấm sét giữa trời quang. Từ khi gặp Tiết Tự Nhiên, lòng nàng ngập tràn lo lắng. Nếu có thể gả đến Tiết gia thì hay biết bao. Mỗi lần nghe cha mẹ nhắc đến ba chữ “Tiền lão gia” là lòng nàng lại run rẩy, hai ngày trước Tiền lão gia còn ở lại An gia bọn họ một đêm, nụ cười trên mặt lão làm An Nhược Hi nhớ đến thanh chủy thủ lão cắm gần bên tai nàng.
Nàng muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi căn nhà này. Nếu có thể gả cho Tiết công tử thì hay quá. Càng nghĩ như thế, nàng lại cảm thấy Tiết công tử tốt.
Đại tỷ nói cứ giao chuyện này cho tỷ ấy, nhưng đã qua mấy ngày vẫn chưa thấy động tĩnh gì, ngay cả Tiết gia cũng không đến lại nữa. Hôm đó nàng mặt dày lại chạy đến Hỉ Tú đường giả vờ mua trang sức, muốn xem có cơ hội gặp lại Tiết phu nhân hay Tiết công tử không, đáng tiếc là chẳng thấy đâu.
An Nhược Thần ngồi trên công đường, không nhìn ra sơ hở nào của Đoàn Thị cả, trò điên của bà ta trông rất thật, cứ như chắc chắn chính là như thế, chân tướng sự thật chính là như vậy. Nhưng dĩ nhiên An Nhược Thần không tin.
Diêu Côn cũng không tin, ông ta hỏi Đoàn Thị là ai xúi giục bà ta làm vậy, là ai đã viết vải cho bà ta, ai đã đưa bà ta đến chỗ đó, đồng bọn có những ai. Đoàn Thị mù mờ, chỉ nói là An Nhược Thần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
