Vừa dứt lời, thị vệ gác cửa chỉ cảm thấy chính mình giống như bị bốn tia hàn quang giết chết, đầu không khỏi co rụt lại.
Ánh mắt Lăng Dạ Vũ tràn đầy vui sướng và kích động, lập tức nghĩ tới nửa câu sau của hắn, mày hơi nhíu một phen, vội vàng hỏi: "Đi ra? Đi đâu rồi hả?"
Lăng Tuyệt cười nhạo một tiếng: "Hừ! Không đi chẳng lẽ còn muốn lưu lại nhìn ngươi cùng những nữ nhân khác ân ái sao?"
Lăng Tuyệt liếc mắt nhìn bộ dạng chật vật tiều tuỵ của Lăng Dạ Vũ hiện giờ, tựa hồ thị vệ không nói dối, chẳng lẽ hắn thật sự hiểu lầm rồi? Dù vậy, chuyện nương hắn tức giận rời đi là sự thật, hơn nữa người này còn tranh giành mẫu thân với chính mình, tuyệt đối không thể nhượng bộ.
Lăng Sương nghe vậy lập tức mở miệng cười, ngọt ngào gọi một tiếng: "Phụ thân."
Một tiếng gọi "phụ thân" này khiến cho lòng Lăng Dạ Vũ đều mềm ra, con ngươi mềm mại nhìn nàng: "Sương nhi, thật sự là con gái ngoan của phụ thân."
Lăng Tuyệt khinh thường nhìn Lăng Sương một cái, thật là phản đồ, nhanh như vậy đã làm phản.
"Sương nhi, mấy năm nay, các con sống có tốt không?" Lăng Dạ Vũ nhẹ giọng hỏi han, mấy năm nay Tiểu Yên dẫn theo bọn nhỏ đã sống như thế nào?
"Chúng ta vừa sinh ra đã sống ở đáy Tuyệt Mệnh Nhai, mãi đến vài ngày trước mẫu thân đột phá võ công, phá trận pháp ở đáy vực mới có thể ra ngoài." Lăng Sương chớp mắt to nhu thuận trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

