Nữ tử mặc áo choàng trong lòng có chút kích động, trong mắt hiện lên một tia tình thế bắt buộc, Mộc Ly Yên, nếu máu của ngươi đã có tác dụng này thì không thể trách ta rồi.
Nhàn nhạt lườm nữ tử áo trắng, thanh âm lạnh lùng bật ra: "Sau khi trở về nhanh chóng xuống tay, ngươi ở bên cạnh bọn họ hai năm, ta không tin ngay cả một cơ hội hạ thủ ngươi cũng không có."
Nữ tử áo trắng nghe vậy, thản nhiên nói: "Chủ tử, bọn hắn còn chưa có hoàn toàn tin tưởng ta, không nên ra tay sớm như vậy."
Ánh mắt nữ tử mặc áo choàng hàn quang chớp lóe, bàn tay mảnh khảnh cầm lấy cằm của nàng, làm cho nàng nhìn thẳng vào mắt mình, giọng điệu không có chút cảm xúc, ý tứ không rõ nói: "Không phải là ngươi thật sự yêu Mộc Hi Cẩn chứ?"
Vẻ bối rối chợt lóe lên trong mắt, nữ tử áo trắng cố gắng che dấu nói: "Không có, thuộc hạ biết nhiệm vụ của mình, một sát thủ không được động lòng."
Khoé miệng nữ tử áo choàng hơi hơi gợi lên, nhẹ tay buông cằm dưới của nàng ra: "Tốt nhất là như vậy, nếu không, ta sẽ cho ngươi thử xem kết cục của kẻ phản bội ta."
"Vâng" Nữ tử áo trắng cúi đầu nói, ánh mắt dưới mi tràn đầy phức tạp.
Nữ tử áo trắng nhẹ nhàng nhảy lên, trở lại Diệp gia bảo.
Nàng vừa đến khuê phòng chính mình, lại phát hiện có khí tức của người khác, trong lòng không khỏi sinh ra cảnh giác.
"Đi đâu vậy hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


