Ngay lúc Tống Kim Việt đang gào thét trong lòng thì Phó Tư Niên quay sang nhìn cô.
"Em dậy rồi à? Có đói bụng không? Muốn ăn gì thì bảo anh, đợi anh phơi quần áo xong…"
"Đừng! Anh để đó đi, em tự phơi được mà!"
Phó Tư Niên còn chưa dứt lời, Tống Kim Việt đã vội vàng leo xuống giường định giành lấy cái thau trong tay anh. Theo động tác đứng dậy của cô, hai chiếc khăn lông trên mắt cá chân cũng rơi xuống đất.
Tống Kim Việt vội nhặt hai chiếc khăn dưới đất lên, sau đó lao nhanh như vận động viên chạy nước rút đến trước mặt Phó Tư Niên, giật lấy cái thau đựng quần áo trên tay anh.
"Cái đó… để em tự làm là được, em không đói đâu, anh mau về nghỉ ngơi đi!"
Tống Kim Việt đỏ bừng mặt, đuổi khéo Phó Tư Niên về.
Việc Phó Tư Niên giặt đồ lót cho cô đã khiến cô ngượng chín mặt rồi, giờ nghĩ đến cảnh anh còn định phơi chúng lên ngay trước mặt mình, Tống Kim Việt chỉ hận không tìm được cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho xong!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)