Dái tai Tống Kim Việt ửng đỏ, ánh mắt có chút mất tự nhiên nhìn lảng sang chỗ khác.
Cái anh này, nói năng có cần phải thẳng thừng thế không cơ chứ.
Đáy mắt Phó Tư Niên thoáng hiện nét cười: “Đơn xin kết hôn anh đã nộp rồi, nhưng nhà ở khu gia binh thì chưa được duyệt. Hai hôm tới em chịu khó ở tạm nhà khách của đơn vị nhé.”
“Không sao đâu, em không mệt. Vốn dĩ từ Kinh đô đến thành phố Quảng em mua vé ngồi cứng, nhưng may sao gặp lại đồng chí cảnh sát đường sắt Tiểu Trương lần trước. Anh ấy giúp em xin với trưởng tàu đổi sang vé nằm rồi.”
“Anh không biết trên tàu em nghe được bao nhiêu chuyện thú vị đâu, để sau này em từ từ kể cho anh nghe.”
Nghe hai chữ “sau này” thốt ra từ miệng cô, Phó Tư Niên chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó va mạnh vào, đập thình thịch liên hồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

