"Trong tay tôi chỉ còn lại ngần này thôi, mấy hôm nữa là tôi phải rời Kinh đô về quê rồi."
Nghe tin Tống Kim Việt đã cạn hàng, lại sắp sửa rời khỏi Kinh đô, trong lòng Lưu Đại Phúc không khỏi dấy lên chút tiếc nuối.
Nhưng ông ta cũng không tham lam, số quần áo này đã giúp vợ chồng ông ta kiếm được một khoản kha khá rồi. Hơn nữa, đây còn là món tiền từ trên trời rơi xuống.
Lưu Đại Phúc nhanh nhẹn chất bao tải lên xe đẩy, sau đó cùng Tống Kim Việt đi về phía chợ đen.
Tống Kim Việt vừa mới đặt chân đến chợ đen thì đã có vài tay buôn xúm lại vây quanh.
"Bác gái ơi, chỗ bác còn hàng nào khác không? Tôi lấy hết!"
"Tôi nữa, tôi cũng muốn lấy!"
"Bác ơi, bác đừng chỉ lo cho mỗi vợ chồng nhà Lưu Đại Phúc thế chứ, cũng phải ngó ngàng tới tụi này một chút, cho tụi này cơ hội kiếm chút cháo với!"
Hôm nay dù nói thế nào bọn họ cũng phải tranh thủ cho bằng được, biết đâu lại vớ được cơ hội đổi đời thì sao!
"Này này này, mấy người chơi vậy là không đẹp đâu nhé! Mối làm ăn này là do chúng tôi chốt trước, sao mấy người lại nhảy vào cướp ngang xương thế hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

