Vốn dĩ Tống Kim Việt còn đang trăn trở làm sao che giấu thân phận để vào chợ đen mà không bị nghi ngờ, mãi đến khi cứu bà cụ lúc nãy, trong lòng cô mới nảy ra một ý.
Nếp nhăn trên mặt trông y như thật, mái tóc đen nhánh cũng đã được giấu kỹ dưới lớp khăn quàng cổ. Với bộ dạng này, cho dù ông Năm bà Năm có ngồi đối diện cũng chẳng tài nào nhận ra cô.
Hóa trang xong xuôi, Tống Kim Việt đi thẳng đến chợ đen. Lúc đường vắng vẻ thì cô rảo bước thật nhanh, hễ thấy có người lại chậm rì rì, lưng còng xuống, diễn cái dáng đi của mấy bà cụ già giống y như đúc.
Sắp đến chợ đen, cô lấy từ trong không gian ra một cái bao tải chứa đầy quần áo.
Mấy năm nay, đám vong ơn bội nghĩa kia tiêu tiền nhà họ Tống như nước, quần áo giày dép mua về chất đống cứ như đồ không tốn tiền mua vậy. Nhất là Lục Mạn Mạn và Thẩm Vũ Nhu, chỉ riêng túi xách mỗi người đã có đến hai ba mươi cái, một bao tải này căn bản không nhét hết được.
Tống Kim Việt đành phải gói ghém một phần quần áo trước, đem ra chợ đen dò hỏi giá cả xem những thứ này có dễ bán hay không.
Cứ tưởng giả làm bà cụ sáu mươi tuổi là đã đủ kín đáo rồi, nào ngờ cô vừa vác bao tải xuất hiện ở chợ đen thì đã có mấy người quay sang nhìn chằm chằm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

