Bởi vì một lời đồn đại này, mà có quan viên dâng sớ đòi Hoàng đế giết nhị hoàng tử, nói là yêu nghiệt hại nước?
Ngụy Đình cúi đầu, không dám ngẩng đầu nhìn chính diện Triệu Khải Hâm, "Chỉ tra ra được tin tức này là từ miệng của một dân chạy nạn mà ra, mà người dân chạy nạn đó ba ngày trước đã chết."
"Đã qua bốn ngày mà ngươi mới tra ra bấy nhiêu đó thông tin sao?" Triệu Khải Hâm lạnh lùng nhìn Ngụy Đình đang quỳ trên mặt đất, "Có phải là ở lại trong hoàng cung này quá lâu rồi, đầu óc của ngươi đã không còn dùng được hay không?"
"Hoàng thượng thứ tội." Ngụy Đình nghe Triệu Khải Hâm nói thân thể không khỏi run lên, quỳ rạp dưới đất không dám đứng dậy.
"Cút? Cút ra ngoài? Tiếp tục tra? Tra không ra chuyện lần này là ai ra tay thì ngươi đưa đầu của ngươi đến gặp ta?" Triệu Khải Hâm đuổi người đi, ngồi ở phía sau bàn làm việc trong Ngự Thư Phòng, mắt nhìn đống tài liệu trước mặt.
Vương Kỳ đứng ở một bên chẳng dám thở mạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)