"Nói như vậy nghĩa là bà ta coi con trai của ta thành con trai của chính bà ấy hay sao?" Trương Vân Nguyệt cau mày, đây cũng là chuyện có thể xảy ra, chỉ là nàng cảm thấy chuyện bà vú này không phải đơn giản như vậy, lúc đó ánh mắt của bà ta rất tỉnh táo, Trương Vân Nguyệt từng học qua thuật thôi miên, nàng biết một người tỉnh táo và một người không tỉnh táo khác nhau ra sao.
Dù là một người giỏi ngụy trang đến đâu đi chăng nữa, ánh mắt cũng không thể nào dễ dàng ngụy trang. Huống chi bà vú đó căn bản giống như rất tỉnh táo tỏ rõ là đang khinh thường nàng.
"A, ngươi khẳng định như vậy?" Triệu Khải Hâm nhíu mày nhìn Trương Vân Nguyệt.
"Dạ, thần thiếp không cho là một người trong lúc bị độc phát tác lên cơn lại có thể có ánh mắt tỉnh táo đến thế. Thần thiếp lúc đó bị sợ hãi một phần cũng là bởi vì ánh mắt của bà ta quá mức tỉnh táo, mà động tác thì lại điên cuồng quá mức." Trương Vân Nguyệt nghiêm túc giải thích với Triệu Khải Hâm
Triệu Khải Hâm nghe xong lời Trương Vân Nguyệt nói trầm mặc, "Không tốt? Vương Kỳ nhanh đi xem bà vú kia hiện tại như thế nào? Ngụy Đình đi bắt lấy thái y đã tới bắt mạch cho bà ta!"
Triệu Khải Hâm lập tức có phản ứng nếu như Trương Vân Nguyệt nói là sự thật, vậy thì thứ giả dối không phải là bà vú cùng tên thái y kia sao?
Năm phút sau Ngụy Đình cùng Vương Kỳ hai người cùng đồng thời trở lại, chỉ là tin tức hai người mang về khiến Triệu Khải Hâm hoàn toàn nổi giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)