Thịnh Thế vừa định mở miệng, hỏi thăm cô làm sao, thì Cố Lan San ngẩng đầu, hôn lên môi Thịnh Thế.
Cố Lan San chủ động, làm sao Thịnh Thế có thể cự tuyệt, anh ôm lấy hông cô, từ từ cúi đầu, hôn sâu hơn.
Hôn hôn, nước mắt Cố Lan San rơi ào ào, dọc theo gò má của cô, chảy xuôi đến môi, Thịnh Thế cảm thấy trong miệng mình có mùi vị mằn mặn truyền đến, lúc này anh mới hậu tri hậu giác dừng hôn, sau đó từ từ mở mắt, nhìn thấy người phụ nữ trước mặt đầy nước mắt, anh nhíu nhíu mày, vội rời môi cô, vội vàng giơ tay lên, lau nước mắt cho cô, hỏi: “Sở Sở, em làm sao vậy? Ngoan.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

