Cô đột nhiên cảm thấy chua xót nơi cánh mũi, nước mắt ứa ra quanh mi mà không rơi xuống nước, chỉ có thể nhìn anh.
Thịnh Thế đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nói, “Sở Sở, em đừng khóc. Dù nơi này có người thân của em, em lưu luyến, ở cùng với anh, không phải là chúng ta có thể ở chung sao? Sau này chỉ có hai chúng ta, em không vui ư?”
“Em thật sự rất vui... Nhưng mà Nhị Thập à, người nhà của anh thì sao?” Đối với khuyết điểm này, cô biết rõ huyết thống người thân vô cùng quan trọng, nơi này không thể nói bỏ là bỏ, mà Thịnh Thế lại vì cô, vứt bỏ lại tất cả ở sau lưng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

