Đợi đến lúc cô mở mắt ngôi sao đã biến mất không thấy, Thịnh Thế ấm áp hỏi cô: “Cầu nguyện gì vậy?”
“Không nói cho anh, sau khi nói cho anh sẽ không linh nghiệm.”
Thịnh Thế cười ha hả, không hỏi tới nữa, tiếp tục cùng Cố Lan San ngước đầu ngắm sao.
Nhìn một lát Thịnh Thế liền nghiêng đầu nhìn về Cố Lan San.
Cô gái vẫn đang ngửa đầu ngắm bầu trời, trên mặt cô tràn đầy vẻ tươi đẹp, anh xuất thần nhìn trong giây lát thầm nghĩ, thì ra ánh sao đẹp nhất không phải trên trời mà là ở đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
