Thịnh Thế nắm tay Cố Lan San đi dọc theo bờ cát về phía phòng bọn họ, men theo bờ cát từng bước từng bước tiêu sái đi.
Lúc này đã đêm khuya trời dần se lạnh, Thịnh Thế ôm Cố Lan San vào trong ngực.
Đêm yên tĩnh không tiếng động như vậy, hai người bọn họ cũng không nói chuyện, hai người đi chưa được mấy bước đột nhiên có mấy du khách ở nơi xa không nghỉ ngơi, hét lên một tiếng: “Wow, sao băng kìa!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


