Đôi mắt Thịnh Thế dần trở nên sâu sắc. Anh dường như thấy được từ thân hình mảnh mai của Cố Lan San một nỗi cơ đơn, bi thương vô tận. Đáy lòng anh trở nên căng thẳng, trong đầu không ngừng xuất hiện khuôn mặt buồn bã của cô. Anh theo thói quen gọi tên cô, “Sở Sở.”
Cố Lan San nghe tiếng Thịnh Thế liền quay đầu lại. Ánh mắt còn sót lại một chút bi thương của cô vô tình tiếp xúc với tầm mắt của anh. Trong khoảnh khắc, cô trở lại vẻ trầm tĩnh như nước lúc ban đầu, thần sắc tỉnh táo, nhoẻn miệng cười, “Hở?”
Thịnh Thế kịp nhìn thấy ánh mắt bi thương của cô, anh cau mày, kề sát bên tai cô, dùng âm thanh vừa đủ hai người nghe được rồi hỏi, “Em ở đây không vui à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

