“Hừ!” Bà Thịnh nghiêng đầu, nói bằng giọng hào sảng, “Nhị Thập, con là người có tiền, San San thu được phải nói là thu đến vô hạn!”
Thịnh Thế khẽ cười, quay đầu, gắp đồ ăn vào chén cho Cố Lan San rồi nói, “Em nghe chưa? Sau này không có việc gì thì cứ về nhà cũ chơi mạt chược với ba mẹ anh, tha hồ mà thu tiền anh vô hạn.”
Cố Lan San mỉm cười, gật đầu, “Ừ”, sau đó chăm chú dùng bữa.
Thu tiền của anh đến vô hạn... Gì chứ? Dù có muốn thu, cô cũng chưa hề thu được của anh một đồng nào...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

