Hai tên thuộc hạ của Đinh Phồn Thu chú ý thấy Lục Châu vẫn luôn dùng xưng hô “ngươi” để gọi, hoàn toàn không thấy chút cung kính nào, trong lòng bọn hắn tức giận nhưng không thể làm gì.
Đinh Phồn Thu chắp tay sau lưng đứng một bên, không hề để ý tới thái độ của Lục Châu mà vẫn chỉ chăm chú quan sát Tiểu Diên Nhi.
Lục Châu lạnh nhạt vuốt râu nhìn hai phía rồi nhẹ nhàng nhảy lên toà liễn trên lưng Tượng Vương.
Tiểu Diên Nhi vốn có chút không muốn.
Nhưng thấy sư phụ nhảy lên, nàng cũng không còn lo lắng nữa, cũng leo lên lưng Tượng Vương. Có sư phụ ở đây, đám người này còn dám lật trời sao?
Bên trong toà liễn có không gian rất lớn, Lục Châu và Tiểu Diên Nhi ngồi một bên quan sát núi rừng.
Ánh mắt Đinh Phồn Thu loé sáng, hắn ngồi ngay ngắn ở bên còn lại.
Ra lệnh một tiếng.
Đinh Phồn Thu thản nhiên nói: “Chỉ là Tượng Vương mà thôi, không đáng nhắc tới. Ở hậu sơn Kim Đình Sơn, bản toạ còn có mười loại toạ kỵ khác.”
Tiểu Diên Nhi trợn trắng mắt.
Bịa!
Ngươi cứ bịa tiếp đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


