Thần sắc Lục Châu vô cùng đạm mạc.
Lão phu sao có thể làm chuyện nhàm chán như thế.
Một đám tôm tép thôi mà.
Lục Châu vuốt râu, rất nhanh đã không để ý tới chuyện này nữa.
Sau khi bọn họ đã đi xa, xung quanh lại trở nên yên tĩnh, Tiểu Diên Nhi mới nói: “Sư phụ, hay là chúng ta đuổi theo giết bọn họ đi!”
“Tại sao?” Lục Châu hỏi.
“Bọn hắn mắng chửi người, còn đổ oan cho người! Chúng ta nên đuổi theo giết sạch, không thể để bị đổ oan vô lý như thế.” Tiểu Diên Nhi nói.
Cái thứ logic này…
Làm cho người ta không nói được lời nào.
Ở phía cuối rừng cây loáng thoáng xuất hiện bóng dáng vài người.
Hai người nhìn về phía tiếng động, trông thấy một đội nhân mã không nhanh không chậm đang tiến lại gần.
Là toạ kỵ cấp sử thi…
Toạ kỵ quý giá hơn phi liễn rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


