Trong cơn nguy gần kề, Mộ Dung Thiên không thể nào tiếp tục giấu diếm thực lực của mình nữa, hắn kích phát mười phần hộ thể đấu khí, nhưng dây thừng bằng hắc khí kia lại cứng đến nỗi không gì sánh bằng. Sau khi thử vài lần, rốt cuộc hắn cũng thôi không giãy giụa nữa, trình độ biến thái của minh thú cấp chuẩn SE dù sao cũng không phải chỉ là cái hư danh mà thôi.
Cốt long càng bay càng cao, Mộ Dung Thiên mơ hồ nhìn thấy nụ cười của Bồi Đinh Mật còn quỷ dị hơn cả Hấp huyết nữ yêu Khải Lai Tư, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ một điều - mình đã vừa bị ám toán.
Bằng hữu, có đôi khi so với địch nhân còn đáng sợ hơn nhiều lắm, bởi vì thời gian mà họ ám toán mình đều là vào những lúc rất trí mạng. Chỉ tiếc khi Mộ Dung Thiên hiểu ra cái đạo lý này thì đã quá muộn.
Thế giới này ngoài Cát Tư, ngoài Mông Na Lâm, ngoài bản thân mình thì ra còn có không ít kẻ gian hoạt như hồ ly, nhất là ở tại thương quốc Tát La thì lại càng đúng như vậy hơn. Thương trường như chiến trường, nếu khờ khạo một chút thì sẽ bị kẻ khác nuốt chửng ngay. Mộ Dung Thiên rầu rĩ đến nỗi như muốn tức điên lên, hắn đã quá coi thường người của Thần Phong đại lục rồi. Gã Bồi Đinh Mật kia lúc đầu còn tưởng là người chính trực thẳng thắn, không hề có tâm cơ, vậy mà lại là một tên âm hiểm không thể đo lường được. Ngay vào thời điểm thỏa đáng nhất, gã mới xuất thủ khiến người ta bị một kích trí mạng.
Đạn tín hiệu vẫn còn ở trong Trữ vật châu trong túi áo, nhưng lúc này hai tay của Mộ Dung Thiên đều bị quặp ra sau nên không thể nào lấy nó ra được. Mà trên sự thực thì dù có phát đạn tín hiệu thì cũng vô dụng, trước tiên đừng nói là không có một cường giả nào có thể đến kịp trong một thời gian ngắn, mà dù có đến được thì chỉ sợ họ cũng không làm gì được con Cốt long này. Nhìn Phục Hoạt khu đáng sợ, so với đại tam giác huyền bí ở Địa cầu - nơi mộ huyệt đã chôn thây rất nhiều người và tàu - thì mức độ khủng bố không kém gì nhau, thậm chí còn có phần đáng sợ hơn, khiến Mộ Dung Thiên cảm thấy vận mạng của mình thật là đen tối.
Bồi Đinh Mật đứng tại chỗ, mắt thấy bóng dáng của Tử vong Tuần sát sứ khuất dần ở phía xa xa, lúc đó gã mới thở phào một hơi, rồi tự lẩm bẩm:
- Kỳ quái thật, một tên đó sao vẫn chưa xuyên thủng tim của hắn nhỉ? Sau khi đã thu liễm linh lực thì sức phòng hộ hẳn phải thấp lắm mới đúng chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)