Minh hà có diện tích độ hai trăm trượng, nước sông chảy cuồn cuộn, không ngừng gào thét, mà nước ở đây màu đỏ sẫm và lại có phần đặc sệt như keo hồ. Chẳng những vậy, trên mặt sông còn không ngớt sủi bọt lên, tựa như ở dưới đáy sông có quái vật gì ẩn mình dưới đó mà hô hấp vậy, trong rất buồn nôn. Trong không trung thì tràn ngập một mùi vị tanh tanh rất khó ngửi, nếu là người có chút hiểu biết thì ai cũng có thể nghe ra được mùi vị đó là do vật gì cấu thành - máu tươi. Trên mặt nước có những bộ thi thể mục rửa trôi bồng bềnh đây đó, cái xác nào cũng toàn thân tái nhợt, tứ chi phù thủng, hai mắt trợn lòi ra ngoài, nửa thân thì đã thối rửa, trên đỉnh đầu thì thấy cả xương trắng hếu, da thịt trên người đều phát ra mùi hôi nồng nặc, gân guốc gì cũng lộ ra gần hết. Những xác chết đó trông rất ghê tởm, chúng cứ từ từ mà trôi dần ra xa.
Những điểm đó đều tô điểm thêm cho Minh hà, tạo thành một cảnh tượng quỷ dị khiến người ta phát kinh. Thỉnh thoảng lại còn có vài con quạ từ trên không lao xuống mổ lấy vài miếng thịt thối rửa trên thân xác chết rồi lại bay đi. Địa phương này trông thật chẳng khác nào địa ngục vậy, nhưng đó lại là thiên đường dành cho lũ quạ tiêu diêu tự tại, không lo không sầu, quả thật là mỉa mai.
Tuy đây là lần thứ hai nhìn thấy Minh hà, nhưng Mộ Dung Thiên vẫn nhịn không được mà nổi hết tóc gáy, chỉ muốn nôn mửa. Cả sắc mặt của Bồi Đinh Mật cũng trở nên trắng bệch hẳn ra.
Mộ Dung Thiên cất tiếng đùa:
- Bồi Đinh Mật huynh đệ, xem ra chúng ta và những vị tân bằng hữu này sẽ làm hàng xóm với nhau một thời gian rồi, cũng náo nhiệt đó chứ. Chỉ là không biết nửa đêm chúng ta đang ngủ thì bọn chúng có tìm đến "chào hỏi" không nhỉ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)