Bởi vì có sự tương quan mật thiết với tấm kết giới đã bị phá hư, nên lực tái sinh của bức vách dạ dày cũng bị giảm đi nhiều, cái lỗ vừa bị phá thủng kia đang tự chữa lành với một tốc độ rất chậm, chứ không còn nhanh như trước nữa.
Mộ Dung Thiên thấy vậy thì vui mừng đến độ quay phắt người lại rồi ôm chặt lấy Tân Địch Á rồi muốn nhảy cẫng lên, hắn vừa nhảy vừa kêu:
- Tân Địch Á, chúng ta được cứu rồi, chúng ta được cứu rồi! Ha ha ha!
Trên thực tế, bề ngoài của Mộ Dung Thiên tuy rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rất lo lắng. Nếu như hắn quả thật bị chết trong bụng Kình Thôn, vậy thì bao nhiêu cơ nghiệp đã khổ công gầy dựng sẽ đều bị hủy trong chốc lát, hơn nữa lại còn vĩnh viễn sẽ không gặp lại được đám người Lộ Thiến, bọn họ nhất định sẽ rất bi thương. Do đó mà Mộ Dung Thiên phải bằng mọi cách để tìm đường thoát ra. Nay thấy hy vọng của mình có khả năng thành công thì không khỏi có phần thất thố.
Tân Địch Á cúi đầu không nói gì, trên khuôn mặt diễm lệ lại ửng lên hai đóa mây hồng, Mộ Dung Thiên thấy vậy thì ngẩn người ra, hắn vội buông vòng eo nhỏ bé của nàng rồi gãi gãi đầu, ấp úng nói:
- Tiểu thư, ta......vì ta quá cao hứng nên đã thất lễ, xin lỗi....hì hì....
Tân Địch Á lắc đầu:
- Không sao, đây đúng là một việc đáng mừng!
Mộ Dung Thiên lại giơ tay phải lên cao, không gian liền bị vặn vẹo, thế rồi một lưỡi Chân không bán viên trảm dài chừng nửa thước được hình thành trong phút chốc. Tuy hình dạng của nó không có quy tắc gì, nhưng Mộ Dung Thiên lại tràn ngập tự tin. Căn cứ theo tình hình vừa rồi, nếu muốn chém vỡ bức vách dạ dày thì không còn là vấn đề khó nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
