Mộ Dung Thiên thở dài, lúc này xem ra chỉ có thể tự trông cậy vào mình để đào sinh thôi. Thế rồi hắn ôm Tân Địch Á đi vòng quanh thăm dò khắp nơi một lượt, hắn phát hiện ra hầu như toàn bộ nơi này đều bị phong bế và không có đường thông đến hệ thống bài tiết của con vật. Dù sao thì ma thú do yêu khí diễn hóa thành ở tại Thần Phong đại lục không giống với sinh vật ở Địa cầu, nói không chừng toàn bộ cơ thể chúng đều có thể tiêu hóa được thức ăn mà không chừa lại một tí cặn bã nào cũng nên.
Chỉ có hai địa phương là có thể thông ra ngoài, một là đường hô hấp và cũng là cái lỗ phun nước ở trên đầu con quỷ thú, nhưng con đường đó thì nhỏ tới đáng thương, nhiều lắm thì chỉ lớn gần bằng một nắm tay thôi, hơn nữa nó vừa hẹp vừa dài, có lẽ cũng dài gần hai mươi thước là ít. Con người không thể theo đường đó mà đào tẩu được, vả lại sau khi Kình Thôn lặn xuống đáy biển, cái lỗ nhỏ dùng để hô hấp này cũng bị đóng lại luôn.
Địa phương thứ hai là nơi có liên quan đến bao tử của con quỷ thú, đó là thực quản mà vừa rồi đã nuốt tên sắc lang vào, chỗ đó nằm ở phía trên nóc động, cao gần năm thước.
Mộ Dung Thiên hơi suy nghĩ một chút, sau đó hai đầu gối hơi cong lại, rồi lấy sức phóng mạnh lên chỗ đầu thực quản của con quỷ thú. Hắn đặt chân lên chỗ có dịch thể trơn trượt, nhưng cũng may là khinh thân thuật của hắn khá cao, chỉ cần điểm nhẹ mũi chân thì đã nhảy tới phía trước luôn. Cái ống thực quản này khá là ngoằn ngoèo và lại nhỏ hẹp, cứ tựa như đây là ống ruột của một con ma đói vậy. Căn cứ theo đoạn đường mà Mộ Dung Thiên bị nuốt vào, có lẽ thân thể của Kình Thôn cũng cao chừng năm mươi thước, còn thực quản thì chí ít cũng dài độ ngàn thước. Sau khi hắn lò dò đi được sáu bước thì đột nhiên có một luồng khí áp thật mạnh từ trong thực quản ập tới, vì nó quá mạnh nên Mộ Dung Thiên không thể nào chống đỡ được, chỉ đành lảo đảo rơi xuống trở lại cái dạ dày của con quỷ thú, rồi hắn vội vàng ôm lấyTân Địch Á, cũng may nàng không bị thương tích gì.
- Mụ nội nó!
Kết giới! Đó chính là một loại kết giới hấp linh cao cấp. Mộ Dung Thiên thấy vậy thì cảm thấy rất chán nản. Không ngờ bức tường dạ dày của Kình Thôn lại còn có cả tấm kết giới tự chế, chẳng trách nào ngay cả Châm đấu khí mạnh như thế mà cũng không thể phá hư được nó. Tấm kết giới này là một loại rất ảo diệu và phức tạp, khó có thể nói rõ nguyên lý kết cấu của nó, nhưng có thể khẳng định rằng nó sẽ làm cho người ta rất đau đầu.
Mộ Dung Thiên tiến lại chỗ mà Châm đấu khí vừa bắn vào đó để quan sát tỉ mỉ hơn, hắn chỉ thấy nơi đó chỉ để lại một vết châm mờ nhạt. Hắn thở dài một hơi, trong lòng tự hiểu nếu có thi triển Châm đấu khí thêm một lần nữa cũng vô dụng, nên hắn liền dùng Băng tiễn với Hỏa nhận để thử vận may, rốt cuộc cũng không thành công. Quả như lời Phỉ Lợi Phổ đã nói, bức tường dạ dày của con quỷ thú này cũng có thể chống đỡ được cả Hắc Ám hệ đấu khí nữa.
Xem ra lúc này chỉ còn có môn tuyệt kỹ Ma bạo phá của mình là có thể tạo ra chút uy hiếp cho nó mà thôi, nhưng Mộ Dung Thiên cũng không dám bảo chứng là nó sẽ có tác dụng gì với tấm kết giới đó hay không nữa. Nếu dùng đến lôi bạo (đạn nổ) thì hắn phải cẩn thận lắm mới được, bởi vì khi dùng đến môn tuyệt kỹ đó thì hắn sẽ bị tiêu hao rất nhiều linh lực, mà điều cần phải lo lắng hơn chính là sau khi đánh ra một kích dùng hết toàn lực, bản thân hắn sẽ không còn lại bao nhiêu khí lực nữa, mà nếu kết quả vẫn không khả quan thì chỉ e sẽ khó chống đỡ cho tới sáng mai được. Nhưng ngược lại, nếu dùng quá ít linh lực, chỉ sợ lại không phá nổi tấm kết giới đó. Thế là trong nhất thời, Mộ Dung Thiên cảm thấy rất mâu thuẫn. À quên nữa, trong lúc này Tân Địch Á vẫn còn đang hôn mê, một tay của hắn còn đang áp sát vào tay phải của nàng để thi triển "Đồng tâm cộng thể", mà Ma bạo phá thì phải cần cả hai tay mới có thể thi triển được, coi bộ ít ra cũng phải chờ nàng tỉnh lại mới tính tiếp được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)