Oa Đề bỗng nhiên nhìn thấy nửa đường ở đâu lại nhảy ra một trái tiểu hắc cầu thì biết ngay lại có người khác tới, thế nhưng nó vẫn không coi vào đâu, vẫn há miệng nuốt luôn trái tiểu hắc cầu vào bụng. Lần này nó còn chép chép miệng, trông có vẻ như rất thỏa mãn vậy.
Trên thực tế, ai trong chúng ta cũng đều biết, nếu ăn uống bậy bạ thì sẽ rất dễ đưa đến việc tiêu hóa không được tốt. Lúc này Oa Đề cũng như vậy, thân thể cao lớn của nó bỗng nhiên phình lên thật to như trái bóng cao su bị căng phồng vậy. Con quỷ thú kia lập tức bị mất đi dáng vẻ thong dong lúc nãy, mà khuôn mặt của nó nhăn nhúm lại rất đáng sợ, có vẻ như nó đang phải chịu một cơn đau không gì sánh được vậy. Đầu tiên là đôi mắt của nó trợn căng lên hết cỡ, sau đó thì "đùng" một tiếng, toàn thân của Oa Đề bị nổ banh xác, máu thịt cùng với ruột gan phèo phổi của nó bắn văng tung tóe, nhưng khi rớt xuống người của Tân Địch Á thì lập tức tan đi mất, đồng thời cũng nhanh chóng biến thành yêu khí.
Ma bạo phá, đúng là môn tuyệt kỹ độc nhất vô nhị, trên đời không có kẻ thứ hai biết được, không cần phải nói thì chúng ta đều biết đó là của gã sắc lang Mộ Dung Thiên rồi. Mấy ngày nay không gặp được Tân Địch Á, hắn vẫn cảm thấy cực kỳ phiền muộn, nhất là khi trời còn thêm mưa gió nên lại càng làm cho hắn bực mình hơn. Vì vậy, sau khi đợi cho đám người Lộ Thiến ngủ say rồi, hắn liền đi ra ngoài dạo một vòng.
Gã sắc lang này trước kia đã từng liều lĩnh thu lưu những kẻ không có chức nghiệp, điều đó cho thấy hắn cũng là một người giàu lòng nhân từ, nhưng vẻ ngoài của hắn lại không có biểu hiện của một người tốt bụng, vả lại thực lực cũng phù hợp với yêu cầu, do đó mà hắn cũng nghe được tiếng kêu của Oa Đề. Thế là hắn lập tức chạy đến nơi phát ra tiếng khóc kia, chẳng qua chỉ chậm hơn một chút, nhưng vừa khéo lại gặp đúng lúc Tân Địch Á đang lâm nguy, vậy là hắn đã không chút do dự mà tung ra môn tuyệt kỹ mạnh nhất của mình.
Nếu cứ dựa theo linh lực mà nói, dù lúc này linh lực của Mộ Dung Thiên vừa được đột phá lên một cảnh giới mới, nhưng so với Tân Địch Á thì hai người cũng chỉ ngang ngửa nhau mà thôi, vẫn còn thấp hơn Oa Đề tới hai bậc. Thế nhưng Ma bạo phá của hắn cũng thuộc hàng quỷ dị nhất trên thế gian này, ngay cả con Oa Đề có khả năng nuốt sống đủ loại linh lực kỹ năng mà cũng không thể nào tiêu thụ được nó. Thế là nó liền phải chịu lấy hậu quả do mình gây nên, chết đuối ngay trên vũng sình. Bản thân nó phải vất vả lắm mới trở thành một loại hải thú cấp A, nhưng giờ đây lại bị chết một cách không minh bạch.
Sau khi dùng lực quá mức giới hạn để phát ra tuyệt kỹ tổ hợp thất linh, Tân Địch Á liền trở nên suy yếu hẳn, hoa sen dưới chân cũng theo linh lực tản mác của nàng mà mỏng dần mỏng dần, cuối cùng thì không còn sức để nâng đỡ chủ nhân nữa, coi bộ sắp sửa bị rơi vào biển tới nơi. Ngay lúc đó, một cánh tay chắc nịch đưa ra ôm lấy tấm eo thon của nàng, kế đó là một giọng nói trầm thấp vang lên:
- Tiểu thư, không sao chứ?
Tân Địch Á giật mình kinh hãi, nàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một nam tử chừng mười bốn, mười lăm tuổi, diện mạo rất tầm thường chứ không có điểm gì đặc biệt. Loại người thế này thì đi đâu cũng có, thậm chí khi đi trên đường cái, chỉ cần tùy tiện thò tay ra nắm lấy một người thì cũng có được ngay, tuyệt đối không khác với hàng hà sa số những nam tử cũng độ tuổi là bao. Tuy nhiên, hắn chính là người vừa cứu nàng ra khỏi nanh vuốt của Oa Đề, điều đó là thật chứ không còn gì nghi ngờ được nữa.
Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với một người trẻ tuổi khác phái, Tân Địch Á cảm thấy rất ngượng ngùng, nhưng lại không thể bảo hắn buông tay, vì với sức lực của nàng hiện nay, nàng quyết không thể nào tự đứng trên mặt đại dương mênh mông này được. Đang trong lúc còn xấu hổ thì bỗng nhiên giữa bầu trời đêm lại có hai đóa quang hoa xuất hiện trên không.
Thấy thần tình lo lắng của nàng, Mộ Dung Thiên biết được hai hạt minh châu ấy nhất định là bảo vật không tầm thường. Lúc này chúng như sắp rơi vào biển, chỉ cần rơi xuống nước thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ tìm lại được chúng trong biển rộng bao la thế này.
Đột nhiên Tân Địch Á cảm thấy có một luồng kình lực ném mình bay bổng lên không, vì không kịp đề phòng, nên nàng chỉ có thể kêu lên thất thanh, đồng thời đang định dùng chút lực tàn để trụ người lại, nhưng vì dư lực không còn, thành ra trong lúc nhất thời nàng chỉ thấy tay chân luống cuống mà không thể làm gì khác hơn được.
Ngay khi Tân Địch Á nghĩ rằng mình sẽ bị rơi vào biển, vừa vặn đôi cánh tay kia lại xuất hiện và ôm lấy người nàng lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
