Từ đó về sau, khi nào rãnh rỗi không có việc gì làm thì Mộ Dung Thiên lại chạy đến doanh địa của Áo Lý gia tộc. Hắn không quen thân với Tây Đức Ni lắm, nhưng vẫn làm mặt dầy mày dạn xưng huynh gọi đệ với gã.
Tính tình của Tây Đức Ni cũng khá tốt, so với một thầy giáo dạy học cho trẻ em còn kiên nhẫn hơn rất nhiều. Gã luôn nhiệt tình đối đãi với Mộ Dung Thiên chứ không hề tỏ ra khó chịu với sự quấy rầy của hắn. Đối với tâm tư của Mộ Dung Thiên, gã đã nhiều lần ám chỉ sẽ khó lòng thành công, nhưng chỉ tiếc là tên sắc lang kia đã bị tẩu hỏa nhập ma quá nặng, chính hắn cũng không thể tự khống chế được mình. Tuy nhiên, hắn cũng biết nếu cứ đến làm phiền Tây Đức Ni mỗi ngày thì không mấy ổn, vì vậy mà phải dùng đủ mọi cách để kết nối quan hệ với gã. Đầu tiên tất nhiên là phải nghĩ tới món mồi ngon mà hắn vẫn thường dùng để câu dẫn kẻ khác, chính là "Kim thương bất đảo", nhưng lần nào cũng dùng tuyệt chiêu này thì không phải lúc nào cũng có hiệu quả. Nếu Tây Đức Ni không có nhiều hứng thú với chuyện nam nữ thì kể như là công cốc rồi. Nhưng khả năng đó rất lớn, bởi vì hắn thường thấy Tây Đức Ni ngày ngào cũng quanh quẩn bên cạnh hoa hoa thảo thảo, chỉ tiếc là về phương diện này thì Mộ Dung Thiên không hiểu rành lắm, nên vẫn chưa tìm ra được chủ đề nào mà cả hai cùng có hứng thú và quan tâm cả.
Cũng may trời không phụ người có lòng, sau nhiều lần tìm kiếm không sờn lòng, rốt cuộc thì Mộ Dung Thiên cũng tìm ra được một việc mà Tây Đức Ni rất có hứng thú, đó là thi ca. Tam công tử tự cho mình là người phong nhã, nên gã thích nhất là khoản đó. Những lúc Mộ Dung Thiên "đạo thơ", đọc ra mấy câu nói bất hũ của những danh nhân thời cổ đại của Địa cầu, gã đều giật mình kinh hỷ. Đối với những câu thơ tuyệt cú kia thì gã lúc nào cũng tỏ ra vui sướng và bội phục sát đất, lập tức xem "tác giả" Mộ Dung Thiên là tri kỷ ngay, không những vậy, gã lại còn chủ động mời hắn hằng ngày đến chơi để cùng nhau tham khảo. Vì vậy mà tên sắc lang ấy liền đẩy thuyền theo nước, không cần phải làm mặt dày mượn cớ này nọ để đến quấy rầy gã nữa. Hắn cứ quang minh chính đại mà ra vào doanh địa của Áo Lý gia tộc, nhưng điều khiến hắn thất vọng nhất chình là từ sau ngày đầu gặp gỡ, hắn không còn thấy Tây Địch Á xuất hiện lần nào nữa.
Hải mao mang theo Mộ Dung Thiên cùng với tâm trạng thấp thỏm của hắn tiến vào ngày thứ ba của cuộc lữ trình. Nếu không có gì trở ngại thì ngày mai sẽ đến được Vong Hồn đảo. Càng tiến đến gần Á Đặc Lan Đế Tư thì khí trời càng thêm ác liệt, một đêm ở đây đặc biệt lợi hại. Mưa to gió lớn liên tiếp đổ xuống dồn dập, khiến cho biển động không ngừng, thậm chí ngay cả những con Hải mao cũng bị lắc lư theo sóng biển, cũng may trên những chiếc mai của chúng đã có gắn sẵn những tòa kết giới có hấp lực, nhờ vậy mà chén bát ly tách và đồ đạc trên lưng chúng không bị rơi vỡ hoặc bay đi mất.
Với loại khí hậu này thật khiến người ta chẳng còn tâm tình nào để thưởng ngoạn cả, vì vậy mà ngoài những binh sĩ phải canh gác ra, đại đa số chúng nhân đều đã sớm trở về lều nghỉ ngơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
