Khiết Tây Tạp đang mặc cả y phục nằm trong trướng, cứ trở qua trở lại, không ngủ được. Lần này bị lệnh triệu tập nhập quân, trong kinh hoàng còn có nhiều kích thích. Nếu như vẫn còn ở trong gia tộc, đám thân nhân ấy chẳng thể nào để nàng – hậu duệ duy nhất và là bảo vật trong tay của cả gia tộc – dấn thân vào mạo hiểm, khẳng định sẽ thông qua quan hệ để miễn trừ quân dịch cho nàng, nhưng hiện tại cuối cùng cũng có cơ hội mạo hiểm, nên Khiết Tây Tạp cảm thấy rất hưng phấn. Tuy nhiên, phải ở lẫn với nam binh doanh khiến nàng có hơi khó chịu, cũng may là nàng nhận chức tiểu đội trưởng, có trướng riêng của mình, chứ nếu chen chúc cùng mấy tên tân binh khác trong một trướng thì thật là đại phiền toái.
Hai tiểu đội trưởng khác trong cùng đại đội với nàng là Khoa Tư Mạc và Ốc Thập Lạp Cơ thì đều đã ngủ, muốn trò chuyện một chút cũng không được. Khiết Tây Tạp không sao ngủ nổi, cứ mở mắt thao láo không biết làm sao mới tốt.
- Tạp Hy, đã ngủ chưa?
Trong lúc nghĩ ngợi miên man thì thanh âm của Mộ Dung Thiên từ ngoài trướng vọng vào.
Đang lúc buồn chán đến mức muốn đếm cừu giết thời gian, thì thanh âm của tên bạn cùng phòng như tiêm vào một liều thuốc kích thích, Khiết Tây Tạp liền bật dậy, mở cửa trướng và cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
