Dẫu đội ngũ chuyên chở chính là cự tích ưu tú hơn người, song trong tình huống phải gấp rút lên đường để đến Uy Nhĩ thành thì vẫn cần tối thiểu là bốn ngày đường. Tuy nhiên, căn cứ theo tin tình báo nhận được, thành thị cấp ba Lang Đạo ở tiền phương Uy Nhĩ thành tuy vẫn đang toàn lực chống đỡ, nhưng sẽ nhanh chóng bị thất thủ, phần lớn dân chúng đang di tản đi nơi khác, xem ra sẽ sớm bị công phá, mà quân địch nhanh thì sáu ngày, chậm thì bảy ngày sẽ có thể dẫn binh đánh đến Uy Nhĩ thành. Nói một cách khác, Mộ Dung Thiên chỉ còn vỏn vẹn có hai, ba ngày để chuẩn bị mọi thứ mà thôi.
Buổi tối, đội ngũ vẫn nghỉ ngơi bình thường. Đây là đề nghị của Bích Dạ, thời gian dẫu có cấp bách nhưng cũng không nên hành quân thâu đêm, nếu không sẽ gây áp lực tâm lý cho mọi người. Tuy nghe nói lực lượng quân địch có lẽ kém hơn một chút nhưng dù sao đội quân này cũng đều là những tân binh, bảy tám đường gom góp lại mà thành. Tất cả bọn họ đều thiếu sót kinh nghiệm, khả năng để xảy ra chuyện ngoài ý sẽ cao hơn, do đó bước đầu nên xây dựng ổn thỏa nền tảng cho tốt, tránh cho quân tâm dao động, được không bù mất.
Mộ Dung Thiên vốn là gặp cảnh lâm nguy rồi mới nhận lệnh, căn bản chưa từng trải qua huấn luyện gì, mọi chuyện cơ bản đều phải hỏi ý kiến Bích Dạ và các sĩ quan phụ tá khác. Thái độ hỏi han khiêm tốn của hắn ngược lại chiếm được cảm tình của các thành viên dày dặn kinh nghiệm, hơn nữa thỉnh thoảng hắn lại còn đề xuất những ý kiến tuyệt diệu ngoài sức tưởng tượng. Vốn dĩ cũng có một vài người bất mãn với việc để một người không có kinh nghiệm như hắn nắm giữ trọng trách, nhưng lúc này thì họ cũng miễn cưỡng chấp nhận vị tân đoàn trưởng trẻ tuổi này. Các thành viên còn lại đều là những tân binh đến từ An Cách La Hy, Tát Á Da Lộ, và các học viện khác của Phật Lạc Lý Tư, họ đối với Mộ Dung Thiên đều tâm phục khẩu phục, bởi vì danh tiếng của hắn tại Phật Lạc Lý Tư đã rất vang dội, như sấm bên tai vậy. Nhất là những ai đã được chính mắt chứng kiến những trận đấu mà hắn đã đánh bại Lý Ngang và Mông Na Lâm, thì lại càng thêm cung cung kính kính, không dám có một câu oán hận. Đây là một thế giới mà sức mạnh nắm quyền chí thượng, nắm đấm của ai cứng thì họ cũng dễ dàng đoạt được sự tín nhiệm và tôn kính của người khác.
Đương nhiên những ý kiến mà Mộ Dung Thiên bổ sung đều đến từ tri thức quân sự của Địa cầu, tỷ như việc đề xuất biên chế thụ thức: chia nhỏ mỗi năm người thành một tổ, giúp đỡ, săn sóc, đốc thúc lẫn nhau. Đồng thời bổ nhiệm một người làm tổ trưởng, nếu có thương vong hoặc tình huống đặc biệt khác phát sinh thì có thể lập tức báo cáo cho người trên mình một cấp - tức đội trưởng, biết. Trên đội trưởng là trung đội trưởng, sĩ quan phụ tá tự nhiên trở thành người chỉ đứng sau đoàn trưởng - là liên trưởng, so với chế độ quân hàm ở Địa cầu cũng không khác biệt mấy.
Ngoài việc đó ra, còn có một vài việc khác nữa, những lý luận này đối với Mộ Dung Thiên mà nói thì rất đơn giản. Trên Địa cầu, ngay cả đến một tiểu hài tử ba tuổi cũng có thể hiểu rõ. Thần Phong đại lục mỗi năm đều trải qua một lần khảo nghiệm ma thú công thành, về phương diện phối hợp tác chiến cũng không phải ngớ ngẩn, nhưng chẳng qua so với Địa cầu vốn có chiến tranh liên tục suốt mấy ngàn năm thì vẫn còn cách xa lắm.
Về phần quy hoạch tác dụng binh chủng, ví như quân viễn chinh, cận chiến, lực lượng phòng ngự mạnh yếu, trực tiếp chiến đấu hay phụ trợ, v.v…..những thứ này Mộ Dung Thiên không rõ lắm, cơ hồ chẳng khác gì gà mờ, hiển nhiên là phải lắng nghe ý kiến của mấy người Bích Dạ vốn đều là những người có kinh nghiệm phong phú.
oooOooo
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)