Mông Na Lâm vẫn tươi cười nói:
- Nhờ phúc của Bích Dạ tiểu thư, ta vẫn còn sống tốt.
Mông Na Lâm dù cho có thâm trầm đến mức nào thì rốt cuộc cũng không thể cười nổi nữa, trong mắt gã chợt lóe hàn quang, ánh lên nét thù hận sâu đậm.
Bích Dạ không thèm để ý đến gã nữa, chỉ kéo Mộ Dung Thiên bước thẳng đi về phía trước.
Chủ nhân của yến hội đêm nay chính là một người rất nổi tiếng của Lam Nguyệt đế quốc, lão là hội trưởng của Công Hội Người Tiêu Thụ, có tên gọi là Đạo Cách Lạp Tư. Hầu như tất cả cơ sở thương nghiệp buôn bán đều nằm trong quyền quản lý của lão, quyền khuynh một thời, có thể nói lão là một trong những nhân vật thuộc tầng lớp cao nhất của xã hội.
Đạo Cách Lạp Tư là một lão nhân khoảng sáu mươi tuổi, vì là một nguời thành công trong sự nghiệp nên khuôn mặt của lão luôn hồng hào và tươi nhuận, lúc này lại đang nâng chén tiếp nhận những lời chúc mừng của chúng nhân. Bích Dạ và Mộ Dung Thiên đến trước mặt lão, hơi khom lưng hành lễ rồi nói:
- Đạo Cách Lạp Tư tiên sinh, xin đa tạ lời mời dự yến của ngài, thật khiến cho Bích Dạ có một buổi tối vui vẻ.
Đạo Cách Lạp Tư là một người quen biết rất rộng rãi, hầu hết đều có giao tình không nhiều thì ít với những người có mặt tại đây, nay lão nghe vậy thì cất giọng cười sang sảng, nói:
- Bích Dạ tiểu thư, sự có mặt của cô cũng khiến cho ta cảm thấy rất vinh hạnh. À, phải rồi, vị tiên sinh có khí vũ bất phàm đang đi bên cạnh tiểu thư đây là....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


