Sau khi khoác đại tấm áo choàng lên người, Mộ Dung Thiên vội bước ra mở cửa. Bích Dạ đang tươi cười đứng đợi ở trước cửa, nàng mặc bộ trang phục lễ hội màu xanh da trời, trông rất giống một thục nữ. Bộ y phục lộng lẫy này của nàng so với những bộ trang phục gợi cảm và phóng đãng thường ngày thì hoàn toàn khác biệt.
Mộ Dung Thiên không ngờ khi Bích Dạ mặc trang phục lễ hội thì lại trông thanh nhã và lộ rõ nữ tính như vậy, vì thế mà hắn không khỏi có chút sửng sốt, thầm nghĩ đây đúng là "người đẹp vì lụa, Phật đẹp vì thếp vàng". Nữ nhân này mà chịu trưng diện lên thì xem ra vẫn còn xài được. Nhưng khi nhìn tới nàng Khải Sắt Lâm có mái tóc dài màu ô liu đang đứng ở bên cạnh thì Mộ Dung Thiên lại thấy vui vẻ ra mặt. Chẳng lẽ Bích Dạ đã thay đổi chủ ý, bây giờ lại muốn đi dự hội với nữ tình nhân của mình ư? Nếu quả đúng vậy thì mình khỏe biết mấy.
Chỉ tiếc là suy đoán đó chỉ kéo dài được một khắc thì liền bị phá tan ngay, vì Bích Dạ đã tươi cười lên tiếng hỏi:
- La Địch tiên sinh, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?
Mộ Dung Thiên thấy đau đầu vô cùng. Hắn ôm một tia hy vọng mong manh, cố gắng thăm dò:
Mộ Dung Thiên thở dài nói:
- Thôi được rồi, Bích Dạ tiểu thư, Khải Sắt Lâm tiểu thư, các người hãy đợi ta một chút đã, để ta đi thay bộ trang phục ẩn sĩ.
Nói xong thì hắn xoay người bước đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


