Lúc này vầng thái dương mới nhô lên ở phía sau Gia Phỉ Nhĩ Đức, nên bóng của ông ta được hắt xuống quảng trường, trải thành một vệt dài. Do đã làm thành chủ của Đô Linh khá lâu, mọi việc lớn nhỏ trong thành đều được giải quyết rõ ràng ngăn nắp mỗi ngày một tốt hơn, nên giờ đây khí độ và lòng tự tin của ông ta đều được hiển lộ không bỏ sót chút nào.
Gia Phỉ Nhĩ Đức giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó mới cất giọng trầm ổn, biểu lộ sự lãnh tĩnh của một thủ lĩnh ma pháp sư:
- Hỡi các con dân thân ái của ta, các người vẫn mạnh chứ? Và những bằng hữu đến từ các quốc gia bạn trên khắp đại lục của Lam Nguyệt, ta rất cao hứng khi thấy các người có thể đến được Đô Linh thành này, mong rằng các người sẽ có được một đoạn thời gian vui vẻ ở đây.
Đối với ma pháp sư, khi đứng nói chuyện trước đám đông thì hầu như ai nấy cũng đều dùng Khuếch Âm thuật, thế nhưng đối với một cường giả như ông ta thì lại khác hẳn. Không ai thấy Gia Phỉ Nhĩ Đức làm sao dùng sức hay là gân cổ thét to, nhưng thanh âm truyền vào tai hơn mười vạn người rõ ràng rành mạch, tựa như chỉ đứng bên cạnh mà trò chuyện vậy.
Tiêu chuẩn dùng từ ngữ của chính phủ thật là cũ xì chán phèo, hầu như là không bao giờ thay đổi, thế nhưng Gia Phỉ Nhĩ Đức lại được biển người vỗ tay nhiệt liệt khen ngợi, ai nấy cũng đều tỏ lòng tôn kính và tín phục ông ta. Mộ Dung Thiên rất ngưỡng mộ ông ta, cho dù mình có được cái thân phận giống như ông ta, nhưng nếu đứng ở trên đài cao mà thuyết trình thì chắc sẽ không nhận được tràng pháo tay lớn như vậy, mà thay vào đó chắc sẽ là một trận mưa đá quá. Về mặt hình tượng, Mộ Dung Thiên cũng phải củng cố lại, dù sao thì hắn cũng là một cường giả rồi, lại còn là người gánh vác trọng trách do đích thân Long vương giao phó, vậy thì hắn đâu thể thô tục như trước nữa. Vả lại, có một thiếu nữ là nữ nhi duy nhất và lại có một phụ thân đáng kiêu ngạo như thế, ít nhiều đã có cảm tình đặc biệt với mình, vậy khi nàng tuyển phu thì sẽ lấy hình tượng của phụ thân làm tiêu chuẩn một cách vô thức, đó là điều Mộ Dung Thiên đọc được trong một cuốn sách tên là "Tán gái tâm lý học" và rất tán đồng.
Nếu lấy mình mà so sánh với Gia Phỉ Nhĩ Đức thì thật là khác xa một trời một vực, hoàn toàn tương phản. Cho dù mình có được Khiết Tây Tạp ngưỡng mộ thì cũng khó thu được lòng ưu ái của nàng. Vừa nghĩ tới đó thì Mộ Dung Thiên lại thấy căng thẳng hơn.
Chờ cho mọi người im lặng trở lại, Gia Phỉ Nhĩ Đức mới nói tiếp:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

