Khi Mộ Dung Thiên tỉnh lại từ giấc mộng ôn nhu, lúc này dục vọng đã tan hết, trong đầu hắn chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, xong!
Tối hôm qua hắn rốt cuộc cũng không kiềm được thú tính trong lòng mà phải xâm phạm đến Đình Đình. Nhưng một đêm phong lưu đó rất có thể sẽ đánh đổi một cái giá rất thảm trọng. Nếu như nàng đã động thủ động cước trên người mình thì sau này chắc nàng chỉ đông thì mình sẽ không dám đi tây, chỉ nam thì sẽ không dám đi bắc. Nhưng dù sao cũng không thể phủ nhận, ân ái với mỹ nhân quyến rũ không khác gì một hồ ly tinh này rất là thống khoái, tựa như đã đạt được đến cực khoái vậy. Thế nhưng nếu vì điều đó mà bị mất đi tự do thì rất là khó chịu, không có điều gì quý hơn sự tự do của bản thân, đó chính là tín niệm vững chắc không bao giờ bị lung lay của Mộ Dung Thiên.
Thì ra Đình Đình cũng đã tỉnh lại.
- Sau này nếu không có mặt của người ngoài thì nàng hãy gọi ta là Đan Ni Tư!
Mộ Dung Thiên lập tức sửa lại cách xưng hô của nàng, nếu Đình Đình đã chính thức là nữ nhân của mình, bất kể nàng có động thủ động cước trên người mình hay không, Mộ Dung Thiên vẫn không hy vọng giữa hai người lại cứ xưng hô xa lạ như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)