Sự tình xảy ra đột ngột ngoài ý liệu, nhưng cũng rất nghiêm trọng. Mộ Dung Thiên phải vất vả lắm mới tự trấn tĩnh lại và nói:
- Quả nhiên không hổ là Long vương, rốt cuộc cũng bị tôn giá nhìn ra được.
Nếu Mạch Khắc Tắc Nhĩ có thể gọi ra hai tiếng "La Địch" thì rõ ràng là đã biết được thân phận của hắn chứ không phải là đang thăm dò, vì vậy mà bây giờ dù tên sắc lang có phủ nhận đi nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, dựa vào câu nói sau cùng của ông ta, dường như Long vương đang cần mình làm việc cho ông ta vậy. Nếu đã là thế, vậy thì Mộ Dung Thiên vẫn còn lợi thế để bảo mạng. Trong thời khắc sinh mạng treo đầu sợi chỉ này, sức quan sát của Mộ Dung Thiên càng nhạy bén hơn.
Mạch Khắc Tắc Nhĩ đối với đảm lược và sự sáng suốt của hắn cũng có phần tán thưởng, một người có thể ở vào tình thế trước mắt như vậy mà vẫn giữ được thái độ ung dung trấn tĩnh thì tuyệt đối không thể xem thường. Tuy nhiên, ông ta trước sau vẫn hành sự theo tập quán, vẫn không quên gây ra áp lực cho Mộ Dung Thiên, đôi mắt của ông ta ánh lên những tia tinh quang sáng ngời:
- Ngươi không sợ chết?
- Sợ có thể mang lại dũng khí sao?
Mới nghe qua thì dường như có chút mâu thuẫn, nhưng trong đó có bao hàm triết lý cao thâm, chỉ có những người từng trải sự đời thì mới có thể lãnh hội được ý nghĩa của nó. Long vương hiển nhiên cũng là một trong số người đó nên vỗ tay tán thưởng:
- Hay, nói không sai!
Tinh quang trong mắt ông ta cũng nhạt dần, điều đó cho thấy Long vương đã giải tỏa "Long uy". Trong lòng ông ta hơi có chút nể phục đối với tên sắc lang này, bởi vì trong hai tháng ngắn ngủi, tu vi của tên học viên kiêm thương nhân trẻ tuổi này lại tiến bộ quá nhanh; cũng như đối với Long uy vậy, lần trước hắn bị khí thế áp đảo của ông ta làm cho sợ hãi và run lẩy bẩy như chú gà con đứng trước mặt diều hâu, nhưng hôm nay thì không còn tác dụng nữa. Sự tiến bộ đó rất thần tốc, phải dùng hai chữ "phi tốc" để hình dung mới đúng.
Cùng với sự nể phục của Mạch Khắc Tắc Nhĩ thì còn có sự yên tâm nữa, bởi vì tu vi của Mộ Dung Thiên càng cao thì nhiệm vụ sắp tới sẽ càng dễ hoàn thành hơn.
Mạch Khắc Tắc Nhĩ không hề đổi dung, thản nhiên nói:
- Ta biết! Cát Tư dù có dùng thủ đoạn độc ác hay bỉ ổi tới cỡ nào thì cũng không thể có được kế trong kế, rộng lượng tới nỗi bỏ qua mối thù của tên nhi tử thương yêu nhất của lão là Mông Na Lâm mà không báo, rồi lại còn giao trọng trách cho kẻ thù. Đó chính là nhược điểm trong tư tưởng của lão, và cái tính bao che đó cũng chính là khuyết điểm duy nhất của lão.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

