Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã được nửa tháng rồi. Chức vụ của giám sát sứ thật là nhàn hạ, khiến cho tay chân và óc não của tên sắc lang cũng đều nhanh chóng bị rỉ sắt muốn hết. Thế rồi vào một ngày yên ả, hắn bỗng nhận được lời mời của Long vương Mạch Khắc Tắc Nhĩ, mà phải nói đó là mệnh lệnh thì đúng hơn, bởi vì đối với một tên tiểu chốt như hắn, vốn không đủ quyền để cự tuyệt được.
Long tộc là một chủng tộc mạnh nhất tại Tát La, mà tộc trưởng Mạch Khắc Tắc Nhĩ lại được vạn dân xem là Thủ hộ thần của đế quốc, được hưởng địa vị cao nhất. Trong mắt của các võ giả và bách tính, ông ta chính là thần tượng và cũng là cột trụ tinh thần của họ, có rất nhiều người suốt đời rất mong gặp được ông ta một lần mà không được, nhưng trái lại thì đây là lần thứ ba mà tên Mộ Dung Thiên này sẽ được diện kiến Long vương, có thể nói là vinh hạnh lắm thay.
Long đảo là một hòn đảo lớn, so với tòa siêu cấp thành thị duy nhất của Tát La là Tư Ba Đạt Khắc Lộ thì hầu như không khác là bao. Cư dân trên đảo cũng có xấp xỉ phân nửa là Long nhân, vì vậy khi phóng mắt nhìn khắp một vòng, thế nào cũng gặp được phân nửa số người ở đây đều có hai chiếc sừng lớn dài ở trên đầu.
Bởi vì Long cung là tiêu chí của Long đảo, nên nó rất đồ sộ. Trước kia Mộ Dung Thiên đã từng đến đây một lần, diện tích còn rộng hơn trường đại học y khoa ở Thượng kinh gấp ba lần, cho dù là ma thú có dồn hết tốc độ mà chạy thì chắc cũng phải mất gần nửa tiếng mới có thể đến được trung tâm của nó. Khi vừa đến được một khoảng sân rộng lớn, lập tức có hai nữ tỳ bước ra lo tiếp phần công việc đón rước từ tay tuần thú sư, rồi họ dẫn Mộ Dung Thiên vào một khách phòng lớn.
Tuy đã đến đây một lần, nhưng vì nơi đây quá rộng lớn nên Mộ Dung Thiên không thể nào nhớ được đường đi nước bước. Lúc này hắn đang quan sát địa hình, nếu như gặp lúc khẩn cấp, nói không chừng sẽ còn có thể bỏ chạy được. Chỉ là Mộ Dung Thiên nghĩ rằng nếu Mạch Khắc Tắc Nhĩ quả thật có ác ý thì mình khó mà thoát khỏi được phạm vi thế lực của ông ta.
Sau bảy, tám khúc quanh, lúc này đập vào mắt hắn là một tòa lâu các với chiếc cầu nhỏ bắc qua dòng suối chảy róc rách, hoàn cảnh trông rất quen mắt, nhưng dường như nó lại không giống như ở trong ấn tượng của hắn. Mộ Dung Thiên cố lục lại trí nhớ một lúc thì liền nhận ra chỗ này ngay. Vào trước cái lần tỷ võ "oan nghiệt" mà khiến hắn phải xác lập quan hệ với Mâu Cơ, nàng đã từng yêu cầu hắn vẽ cho một tấm thiết kế đồ của tòa biệt thự ở thành Gia Đồ Thác của hắn, mà tòa biệt thự đó được hắn thiết kế dựa theo lối kiến trúc của Viên Lâm học viện ở tại Địa cầu. Có lẽ bây giờ đã xây xong, như vậy lại càng có lợi cho hắn, bởi vì hắn rất quen thuộc với hoàn cảnh ở trên bản thiết kế đồ đó; hơn nữa, xem ra hoàn cảnh ở đây cũng không có thay đổi gì hết, mà nếu có muốn thay đổi thì cũng không mấy tốt. Cảnh vật ở Viên Lâm được phối hợp rất khéo léo, kiến trúc sư ở đây chỉ là phóng lớn toàn bộ phạm vi nơi này mà thôi.
Một nhóm nữ tỳ, tạp công, thủ vệ đi ngang qua người tên sắc lang, thật giống như ở hoàng cung thời cổ đại vậy, bọn họ ai nấy cũng đều có công việc riêng và cũng đều bận rộn, căn bản là như không nhìn thấy Mộ Dung Thiên đang đứng đó, họ chẳng hề quan tâm tới hắn, thậm chí cũng không có ai nói chuyện phiếm với nhau nữa. Xem ra quy củ ở Long cung rất nghiêm ngặt đây.
- Tam tiểu thư!
- Tam tiểu thư!
- .........
Đột nhiên nghe được mấy người ở phía trước lên tiếng, Mộ Dung Thiên ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên, lúc này thấy được Mâu Cơ đang mặc trên mình bộ nhuyễn giáp màu xanh biếc và mang theo con Khiếu Thiên Sư oai vệ lao về phía giữa hành lang, dường như nàng mới vừa từ huấn luyện trường trở về. Nhóm nữ tỳ sắp hàng dài dọc theo hành lang nơi nàng vừa đi qua đều khom mình vấn an nữ chủ nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

