Trình Triệu Niên quanh năm ở trong quân đội, được rèn luyện đến mức thân thể cường tráng. Cho dù chân bị thương cũng không ảnh hưởng đến khí chất uy nghiêm vốn có trên người anh. Triệu Hỷ Thành bị anh túm cổ áo, căn bản không thể giãy ra. Vừa nghe Trình Triệu Niên nói sẽ đánh mình, chân hắn đã mềm nhũn vì sợ.
“Trình Triệu Niên, mày dám đánh tao! Đồ vong ơn bội nghĩa! Mẹ tao bao năm nay ở nhà họ Trình tận tụy hầu hạ cả nhà chúng mày, mày không những không biết ơn mà còn ra tay với tao? Cứ chờ đấy, tao sẽ cho tất cả mọi người trong thôn biết mày là loại người gì!”
Triệu Hỷ Thành vừa nghe Trình Triệu Niên nói vậy, lập tức bò lê bò càng thoát khỏi tay anh, chạy ra ngoài cửa, vừa chạy vừa gào lên.
Tôn Ngọc Lan thấy Triệu Hỷ Thành chạy mất, trong lòng không nhịn được mà chửi thầm hắn vô dụng.
Đang nghĩ xem mình phải làm thế nào thì cô ta nhìn thấy Thẩm Tri Ý đã cầm một cây chổi đứng trước mặt mình.
Tôn Ngọc Lan sợ đến mức vội vàng đứng dậy, bị Thẩm Tri Ý ép cho chỉ có thể lùi về phía cửa. Cô ta tức tối chỉ tay vào Thẩm Tri Ý, hung hăng nói:
“Cô… cô cứ chờ đấy! Tôi sẽ đi tìm bí thư đại đội tố cáo các người.”
Nghe vậy, Thẩm Tri Ý chẳng những không sợ mà còn chỉ mong cô ta mau chóng đi ngay:
“Muốn đi thì đi nhanh đi, nhưng đừng có đúng lúc người ta đang ăn cơm mà xuất hiện. Cô đúng là chẳng biết mình khiến người khác mất khẩu vị đến mức nào.”
Thấy Tôn Ngọc Lan đi rồi, Thẩm Tri Ý mới đặt cây chổi trong tay xuống cạnh tường.
“Mì lát nữa sẽ bị trương đấy, anh mau ăn đi.”
Cô nói với Trình Triệu Niên một câu rồi quay người vào bếp, bưng bát mì còn lại lúc nãy vào.
Trình Triệu Niên thấy cô bưng một bát mì nhỏ, lại nhìn bát mì đầy ắp của mình với ba quả trứng ốp lòng đào bên trên, liền đẩy bát sang phía cô, gắp trứng trong bát mình cho cô.
Thẩm Tri Ý vừa định ăn bát mì của mình thì thấy Trình Triệu Niên đột nhiên gắp cả ba quả trứng trong bát sang cho cô.
Cô vội ngăn anh lại, rồi lại đặt trứng về bát anh:
“Trứng này là đặc biệt làm cho anh ăn. Bây giờ anh đang lúc cần được bồi bổ.”
Trình Triệu Niên không nói gì, lặng lẽ gắp trứng trong bát mình sang cho cô lần nữa:
“Em cũng cần bồi bổ.”
Thẩm Tri Ý thấy không lay chuyển được anh, chỉ gắp một quả trứng ăn, rồi nhìn mì trong bát anh, nói:
“Anh mau nếm thử đi, đây là lần đầu tiên em xuống bếp, không biết mùi vị thế nào?”
Vừa rồi Trình Triệu Niên đứng ở cửa bếp nhìn cô bận rộn. Nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của cô nhìn mình đầy mong đợi, anh không nhịn được cúi đầu gắp một đũa mì nếm thử.
Anh ngước mắt nhìn Thẩm Tri Ý, đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp.
Hôm nay là ngày về nhà lại mặt. Nghĩ đến những lời cô nói tối qua, anh suy nghĩ một chút cũng hiểu ra, có lẽ cô lo hôm nay chú Thẩm hỏi đến, sợ bị trách mắng nên mới nói như vậy.
Trình Triệu Niên cũng biết cô không thật lòng muốn gả cho mình. Hôm nay tuy là ngày về nhà lại mặt, nhưng anh đã quyết định đến lúc đó sẽ hủy hôn.
Thẩm Tri Ý nửa tin nửa ngờ cũng ăn một miếng. Hương vị quả thực không tệ như cô tưởng, ngược lại còn có một mùi thơm thanh dịu khó tả.
Từ tối qua đến giờ cô cũng chẳng ăn được bao nhiêu, lúc này bụng quả thực có hơi đói. Cô vừa xì xụp ăn vừa nhanh chóng ăn hết bát mì nhỏ.
Hôm nay là ngày về nhà lại mặt, ăn cơm xong, Thẩm Tri Ý bắt đầu suy nghĩ xem về nhà mẹ đẻ nên mang theo thứ gì.
Cô lục xem số của hồi môn mình mang đến, bên trong có hai trăm đồng tiền sính lễ Trình Triệu Niên đưa, một trăm đồng ông Thẩm nhét cho cô, cùng một ít phiếu lương thực, phiếu thịt và phiếu vải.
Cộng thêm năm mươi đồng tiền tiêu vặt cô tích góp trước đây ở nhà họ Thẩm, hiện tại trong tay cô tổng cộng có ba trăm năm mươi đồng.
Ở thời đại này, đây có thể xem là một khoản tiền khổng lồ.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


